#59: Cô Kin à…

– Con ơi, có điện thoại….

Alô, cô Kin à, cô ơi

– Ơi, ai đấy?

– Cháu đây cô ơi, cô còn nhớ cháu không? Cháu tặng cô quả xoài làm kỉ niệm í…?

– Ôi, cháu đấy à, hôm nay gọi điện cho cô ư? (ngạc nhiên vô cùng)

– Cháu nhớ cô lắm, sao hôm nay mọi người đến đây chơi cô không đến đây chơi với cháu?

– Cháu đang ở nhà ông bà ngoại à?

– Vâng, anh Vinh và cô Tây tới chơi sao không thấy cô?

– Ôi, cô đang bị ốm đấy, nên cô không tới chơi với cháu được, cháu vẫn nhớ cô, cô vui quá…(nghẹn cả lời)

– Cháu có quà cho cô đấy cô biết không?

– Ôi vậy ư, lại quà nữa ư? Thích quá, ôi thích quá.

– Vâng ạ, có quà mà cô chẳng đến

– Quà của cháu là gì thế?

– Cháu không nói được

– Cô tò mò quá, ứ chịu đâu

– Thế cháu nói nhé, cái vòng đấy, cháu tặng cô một cái vòng

– Oa, ôi cô sẽ đeo ngay, thế làm sao cô lấy bây giờ

– Cháu sẽ đưa cho chú Vinh cầm cho cô

– À…cô ơi

– Ơi

– Khi nào cô chỉ lên mạng cho cháu nhé, để cháu đọc cái bài cô viết về cháu

– Ôi cháu cũng biết à, các cậu nói à

– Vâng ạ

– Thế cháu nghỉ hè chưa ?

– Rồi ạ

– Thế đợi cậu cháu về cô cháu mình đi chơi nhé

– Lên mạng nữa nhé cô nhé

– Tất nhiên rồi mà

– Cháu nhớ cô lắm

– Cô cũng nhớ cháu, cảm ơn về món quà của cháu, cô làm gì tặng lại cháu đây ?

– Cô cũng nhớ cháu là được nhé…

– Có chứ….

Cậu bé ấy 10 tuổi, cháu của anh bạn thân nhất đời của tớ. Tớ gặp bé ấy mấy lần ở nhà ông bà ngoại của bé ấy…Ôi cú điện thoại hôm nay….Cậu bé í không biết đã làm tớ vui biết bao nhiêu…làm việc hứng khởi lên biết bao nhiêu….Đúng lúc tớ đang bế tắc ý tưởng nhất…