#113: Âm thanh của sự kiên trì


Hy vọng mỗi sớm thức giấc bạn sẽ đọc được một câu chuyện như thế này!

Âm thanh của sự kiên trì

Lòng kiên trì và tình thương yêu có thể giúp con người vượt qua bất kỳ thử thách nào.

Khi mới lên bốn, tôi đã bị bệnh bại liệt. Sau nhiều tuần nằm viện, tôi được trở về nhà, nhưng vẫn phải nằm trên chiếc giường có chấn song được mẹ thuê từ bệnh viện. Bố đi làm, mẹ ở nhà nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc cho tôi. Mỗi ngày hai lần, mẹ bế tôi đi tắm rửa và tập những bài tập mà bác sĩ chỉ định. Với tôi, những ngày tháng đó thật kinh khủng. Tôi không thể ra sân chơi đùa cùng lũ bạn hay làm bất cứ điều gì tôi muốn. Thứ duy nhất tôi có là một quả bóng dùng để luyện tập cử động cho các ngón tay. Chán nản vì dôi tay nhỏ bé, yếu ớt của mình không thể nắm chặt quả bóng, nhiều lần tôi đẩy nói rơi xuống đất. Những lúc như thế, mẹ nhặt quả bóng lên và dịu dàng bảo: “Cố gắng bóp quả bóng con nhé! Rồi con sẽ được đi chơi như các bạn!”. Trong bài tập hàng ngày, mẹ thường đặt hai ngón tay trong lòng bàn tay tôi, và bảo tôi có nắm chặt khoảng mười lần. Mẹ hy vọng mỗi ngày có thể cảm nhận tay tôi nắm chặt hơn một tí, nhưng thường cảm giác đó chỉ có trong những lần nỗ lực đầu tiên.

Một hôm, sau giờ làm, bố mang về một chú khỉ đồi chơi nhỏ, chú khỉ mặc bộ quần áo len đỏ xinh xắn, trước ngực mang một cái trống nhỏ xíu. Hai bàn tay chú đang trong tư thế sắp gõ xuống trống. Sau lưng chú khỉ có ống cao su nối với một quả bóng nhỏ. Bố hướng dẫn tôi cách điều khiển nó. Nếu bóp mạnh qủa bóng, hai tay chú khỉ sẽ vỗ vào mặt trống, tạo ra tiếng bùm bùm, chách chách rất vui tai.


_Nào! Con hãy cố thử xem, con! Bố ân cần đặt quả bóng vào bàn tay thẳng đơ của tôi. Tôi cố bóp nhưng chú khỉ không hề cử động. Tôi dồn hết sức vào bàn tay và cố bóp thêm lần nữa. Một tay chú khỉ hạ xuống dần, nhưng không đủ mạnh để cái trống phát ra âm thanh nào rõ cả. Mặc dù vạy, mẹ cũng reo lên sung sướng:

_Tốt rồi con, cố hơn một chút nữa đi! Mẹ đặt bàn tay ôm trọn lấy tôi, bóp mạnh. Bùm bùm.

_Lần nữa đi mẹ! –Tôi ngước mắt nhìn mẹ.

Mẹ dịu dàng bóp bàn tay tôi. Bùm bùm. Thêm một lần nữa. Chách chách.

_Nào, con hãy làm như mẹ xem! Tôi cố sức một lần. Bùm bùm. Trống đã vang lên.

_Con làm được rồi mẹ ơi ! –Tôi lại bóp tiếp. Bùm bùm. Chách chác

– Con có thể làm được rồi! –Tôi phấn khích la to.

Từ đó, tôi say sưa tập luyện. Tiếng trống dần dần vang đều, nhịp nhàng như một bản nhạc. Hết tay phải tôi chuyển sang tay trái. Đôi lúc tôi cũng thấy chán nhưng gưong mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng của bố và mẹ mỗi khi tiếng trống vang lên, tôi lại tiếp tục cố gắng. Một buổi tối, khi bố vừa chợp mắt sau một ngày làm việc vất vả, tiếng trống vang lên làm bố thức giấc. Bố ngồi dậy nhìn tôi mỉm cười. Tôi hối hận:

_Con đã làm bố thức giấc phải không? Con xin lỗi bố! Con sẽ không bóp quả bóng vào những lúc bố ngủ nữa đâu à! Bố xoa đầu tôi, giọng bố bỗng ấm áp hơn bao giờ hết:

_Không đâu, con ạ! Con hay tập bất cứ khi nào con muốn. Tiếng trống đó chính là kết quả của lòng kiên trì. Đừng vì bất cứ điều gì mà từ bỏ lòng kiên trì, con nhé! Sau đó tôi được phục hồi từ từ. Tôi đã từng bước chiến thắng được bệnh bại liệt-một việc tưởng chừng như không thể. Bố mẹ tôi vui mừng không xiết. Âm thanh của những ngày đó cứ vang mãi trong tôi, sau này và trong mọi lúc, như một sự khuyến khích mỗi khi tôi gặp bất cứ khó khăn, trở ngại nào.

(Life lessons)