#208: Bốn mùa của Hạnh

IMG_6205, photo, hinh anh, upload, download

Phải công nhận cuộc đời tớ có duyên với những người tên Hạnh. Bạn thân nhất ở NY bây giờ tên Hạnh nhé, bạn thân và lâu năm nhất tên Hạnh nhé, bà chị họ tớ rất yêu quý tên Hạnh nhé, và cả cô dâu Hạnh ở Yosemite nữa. Đặc điểm chung là ai cũng đáng yêu hết trơ hết trọi, iu dễ sợ ấy. (Nhưng tớ cũng đang nghĩ xem tớ trước giờ có vấn đề gì với “Hạnh” không – chưa nghĩ ra thì còn yêu cái tên này lắm!)

Thường những ai mà gần gũi quanh tớ và chơi thân thiết với tớ, sẽ có rất nhiều ảnh. Và kể cả không yêu ảnh thì cũng sẽ trở thành kẻ nghiện ảnh, rồi từ nghiện ảnh chuyển qua nghiện rất nhiều thứ khác…từ tớ. Dù là ở lứa tuổi nào, lớn hay nhỏ, cũng sẽ bị lây nhiễm rất nhiều tính cách, suy nghĩ, sở thích và adua theo tớ đủ mọi thứ….một cách rất tự nhiên. Mà có những người, một khi tớ đã chụp ảnh cho quen rồi, không còn hứng thú hay tin tưởng với bất kỳ người nào khác chụp cho nữa, há há há!!!

Hạnh là người bạn chơi thân và lâu dài nhất của tớ, thời gian đã được tính đúng tròn 15 năm. Bọn tớ thậm chí cũng có ngoại hình hao hao giống nhau, mỗi tội Hạnh cao hơn và có cái mũi đẹp hơn tớ nhiều thôi.

Bọn tớ chơi với nhau từ nhỏ ở New York, hồi đó ít trẻ con VN nên chỉ có tớ và Hạnh gắn nhau suốt ngày (tiếng Anh kém đi cũng vì thế). Lúc đó trẻ con, chơi với nhau, cũng ghen ghét hục hặc nhau suốt, nhưng mà không bỏ được nhau, cứ chơi với nhau mãi. Sau này tớ về VN rồi, Hạnh vẫn ở lại học, và Hạnh gửi cho tớ cái thiệp sinh nhật: “Now we are really best friends”.

Hồi nhỏ bọn tớ rất hay trốn học đi chơi, đặc biệt là hay lê la ra Central Park và trốn lên tầng cao nhất của World Trade Center. Mùa hè bọn tớ cũng đi học và trốn học cùng nhau, bọn tớ phát hiện ra có một cây táo nhỏ xíu, ngon ơi là ngon, suốt ngày lang thang ra đó hái quả ăn rồi mới bắt xe đi về. Rồi bọn tớ phát hiện ra cả cây táo to ngon cực ở bến tàu đi ra Tượng thần tự do. Cứ học xong là lê ra chỗ đó, hái lấy hái để, ăn như bị nghiện. Mỗi lần ngồi lên xe về lại nhà là ôm đầy táo. Có một lần, tớ đánh mất lọ nước hoa nhỏ xíu, thơm kinh khủng, là vật tớ vô cùng yêu quý, mỗi lần ngửi nó là thấy yêu đời và sảng khoái. Lúc mất, tớ buồn và chán nản vô cùng, tớ không biết tớ đã đánh rơi ở đâu.

Thế rồi một năm sau ngày mất lọ nước hoa, tới mùa táo, tớ lại quay trở lại cây táo hái quả cùng Hạnh. Chuyện không thể tin được đã xảy ra, tớ dẫm phải chính lọ nước hoa nhỏ xíu đó dưới chân cây táo. Vậy là lọ nước hoa đó đã rơi ở đấy, và đã nằm dưới lớp đất qua đủ nắng mưa và băng tuyết của một năm. Đó là một trong những điều thật kỳ diệu đã xảy ra trong cuộc đời tớ.


MÙA XUÂN CỦA HẠNH

IMG_1902, photo, hinh anh, upload, download



Lại nhắc tới quả táo nhỏ nọ, vị nó chua và thanh, ăn ngon và lạ đặc biệt. Ở đây họ coi đó là cây mọc dại, nhưng với tớ thì là loại quả quà ngon không gì sánh bằng. Khi sau này trở về VN, thứ tớ luyến tiếc và nhớ nhất ở New York chính là vị của quả táo này. Thế rồi, năm đó sinh nhật tớ, Hạnh nói là, Hạnh có chuyển quà từ New York về VN cho tớ, và nói rằng chắc chắn tớ sẽ thích lắm. Tớ không hiểu đó sẽ là món quà gì đây? Tớ chờ từng ngày.

Rồi tớ lấy được món quà, bên cạnh tấm thiệp “we are best friends”, đó là một cái hộp giấy bọc rất kỹ. Tớ hồi hộp mở món quà và choáng váng khi nhìn thấy những quả táo bấy lâu nay tớ mơ tưởng trong tuyệt vọng. (Trời ơi nhắc đến đây nước miếng văng tùm lum). Lúc đó tớ mới học trung học và Hạnh vẫn chưa về. Những quả táo được hái và chuyển về cả nửa vòng trái đất!

Sau này Hạnh vào Học viện quan hệ quốc tế học, và tớ cũng vì thế mà vào trường đó học!

Và lại một thời kỳ sau đó, thời của NYLS, bọn tớ lại hội ngộ nhau dưới trời NY, và Hạnh là người bạn duy nhất của tớ lần nữa vào thời bấy giờ. Vậy nên, cái tên Hạnh được nhắn đến khá nhiều lần trong NYLS, và Hạnh là người duy nhất may mắn được chứng kiến những gì đã xảy ra trong câu chuyện.

Bây giờ thì Hạnh đã là tiến sĩ, kiểu tiến sĩ mà không hề nerdy, người ta học 10 thì bạn ấy học 2, vậy mà vẫn giỏi, vẫn đỗ đạt, và có một công việc tốt. Và cứ vài tháng, lại gặp lại Hạnh một lần lại ở New York. Hạnh tới có khi 1 tuần, lại về VN, rồi lại sang ngay sau 1 tuần…và cứ thế. Và mỗi lần thế, tớ lại qua nhà Hạnh, ở lì ở đó, chơi, buôn chuyện, ăn uống, và….chụp ảnh!

Có lẽ vì chơi với nhau lâu quá nên Hạnh rất hiểu tớ (mà có khi tớ lại không hiểu được Hạnh nhiều). Hạnh biết tớ thích gì, muốn gì, và sẵn sàng làm nhiều việc thật bất ngờ để tớ được vui. Thậm chí khi qua nhà Hạnh chơi, tớ bảo: “Ôi con gấu đẹp quá”. “Tớ cho ấy đấy, cầm về ôm đi”. “Ôi cái áo đẹp quá”. Tớ cho ấy đấy, ấy cầm về đi….”. Và cứ thế….chẳng khác gì xin đểu, lúc nào tớ cũng có một đống quà khệ nệ Hạnh tặng cho. Hạnh còn tặng tớ một cái áo dài màu hồng tuyệt đẹp, mà tớ chưa có cơ hội được mặc.

MÙA HÈ CỦA HẠNH

IMG_6640, photo, hinh anh, upload, download





Thế nên cuối cùng tớ bảo Hạnh: “Tính tớ chẳng bao giờ đi cho đồ như ấy cả, thế tớ cứ nhận mãi thế thì làm thế nào? Làm thế nào để “pay back” bây giờ?”. Thế là Hạnh bảo: “Ấy không cho người những đồ như vậy, nhưng mà ấy cho lại người khác những thứ khác, chẳng hạn như là, lúc tớ cần người lắng nghe, nói chuyện, tâm sự, ấy sẵn sàng ngồi và lắng nghe tớ, tớ chỉ cần vậy thôi….”. Nguyên văn đoạn tâm sự này, tớ có chia sẻ với Dzúa, Dzúa kêu ầm lên: “Các chị tình cảm và sến quá đi”.

Mỗi lần chia tay Hạnh về lại VN, tớ lại buồn. Ngồi trên chuyến xe subway đường dài trở về nhà, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra, không biết vì sao nữa, có lẽ vì người bạn luôn mang đầy những kỉ niệm sẽ cho những cảm xúc đặc biệt như vậy.

Hạnh còn thú vị điều nữa, đó là có cả một kho chuyện, có thể đi cả ngày, bọn tớ buôn và kể lể cho nhau thì không bao giờ hết chuyện. Hạnh cũng là người cực kỳ thông minh và có trải nghiệm hơn tớ, nên đó là người bạn tớ học hỏi được rất nhiều điều.

MÙA THU CỦA HẠNH.

Khi bọn tớ đi chơi với nhau suốt một buổi ngày hôm đó, buôn bao nhiêu là chuyện giật gân mà giờ tớ mới được biết. Điều tớ ngạc nhiên là, khi qua mỗi nơi đã từng gắn kỉ niệm với 2 đứa ngày trước, Hạnh kể vanh vách và nhớ được rất nhiều thứ hồi nhỏ 2 đứa quậy và nghịch dại sao. Vấn đề của tớ là, tớ còn không nhớ ra hết nữa….

_MG_9039, photo, hinh anh, upload, download

_MG_9092 - Copy, photo, hinh anh, upload, download

_MG_9120, photo, hinh anh, upload, download

_MG_9175, photo, hinh anh, upload, download

Nói tới ảnh, thì buồn cười lắm. Hạnh vốn dĩ không hẳn là fan của ảnh ọt. Đặc biệt kêu mua máy ảnh, chụp ảnh và đầu tư cho máy ảnh thì là điều không tưởng với Hạnh. Hạnh quả quyết là 0 bao giờ bỏ tiền ra mua, mà cũng chả có “năng khiếu” môn này. Hồi ở bên này, Hạnh ở cùng nhà với Tuấn (2 người được nhắc tới trong ENTRY NÀY ). Tuấn là con nghiền máy, nhưng cô đơn ngồi xó nhà suốt ngày vì không có ai sẻ chia chung sở thích, máy cũng vất lổng chổng cho dù máy xịn đàng hoàng. Thế mà từ hồi tớ tới, tự nhiên cái nhà đó rộ lên máy móc, ảnh ọt. Ngày qua ngày, mỗi lần tớ rời nhà họ, Hạnh và Tuấn bắt đầu lôi máy ra, tập lấy nét, chụp choạch, và còn dắt díu nhau đi chụp ảnh ngoài đường nữa. Và cứ thế, mỗi lần tớ sang chơi là kế hoạch ăn chơi và….chụp ảnh. Từ từ chuyện máy móc rộn lên trong mọi câu chuyện, và được kết bằng việc….đích thân Hạnh cầm cái máy 5D của Tuấn và….đi chụp ảnh.  Nếu Hạnh mà đã có thể bị nhiễm, chắc chắn là sẽ có rất nhiều người bị nhiễm!

Cuối cùng tớ cảnh báo với mọi người là, đừng có lại gần tớ, đừng có xem ảnh tớ nhiều, đừng chơi thân với tớ. Bởi tớ có thể khẳng định, và rất chắc chắn rằng, không kể những ai đang ở gần tớ và có “hậu quả’ rõ ràng, tớ biết rằng có một cơ số khá lớn mọi người đã bị tớ adua mà mua máy ảnh. Và sẽ…mất nhiều tiền và thời gian đó!

Và trong số những người vì tớ mà adua mua máy ảnh, có 2 con người  vô cùng tuyệt vời, mà tớ mới chỉ quen được vài tháng thôi, nhưng họ đủ xứng đáng để tớ viết một entry thật dài như vậy. Chờ đọc về họ nhé!

Đây là quà sinh nhật sớm cho Hạnh nè, có được không? Tại quà của tớ nó không là những thứ như của người  khác, mà nó theo kiểu….của tớ. Mà kiểu của tớ, nó hay theo hứng lắm đó nha, hihihi. Đúng hôm sinh nhật, post lại bài này lên fb nhé!

Hạnh cũng sinh nhật tháng 12 và chỉ trước tớ có vài ngày thôi!

MÙA ĐÔNG CỦA HẠNH

Sẽ là mùa đông với Hạnh dưới trời Hà Nội nhé! Sắp rồi Hạnh ơi!