#310: I hope you dance…

Bài này để dành cho một người bạn – khi hôm nay bạn ấy viết cho tớ một cái thư rất dài. Bạn ấy đang chán việc, chán người, đang bế tắc trầm trọng.  Bạn ấy muốn tớ tặng một cái gì đó, thật nhẹ nhàng, thật dễ chịu – cho một tuần mới nhiều hứng khởi hơn. Tớ đã gửi riêng cho bạn ấy 5 câu chuyện cười mà bạn ấy làm nhân vật chính và sếp là nhân vật ruồi bu, ảnh nude của tớ, và bài viết này. Hahahahaha! Tớ cầu chúc bạn ấy sớm bỏ việc, nổi loạn và hãy làm đúng như mình muốn. Bởi vì bạn ấy là một trong những con người cực kỳ tài năng mà tớ rất ngưỡng mộ, bạn ấy chỉ thiếu độ điên thôi!

Bài viết này, em tặng cho anh, và blog của em! (Tất nhiên 0 thể thiếu ảnh đẹp!)

click to zoom

Có một điều thú vị mỗi buổi sáng khi tớ thức giấc, đó là tớ sẽ xem hôm nay mình có điều gì hay ho, điều gì buồn, một việc tớ chưa làm xong rất háo hức làm tiếp. Hay đơn giản chỉ là hôm qua tớ chụp xong một bức ảnh rất đẹp, và tớ chỉ muốn nhảy ngay ra máy tính để xem lại nó. Mọi người có thể nghĩ rằng nó có gì mà gọi là “thú vị?”. Có chứ! Nó thú vị ở chỗ, ta đang đếm được nhịp sống của chính mình, từ một điều đơn giản nhất khi bắt đầu một ngày mới.

Cuộc sống như một điệu nhảy, mỗi nhịp bước là một lúc ta tiến lên hay lùi đi, nhưng nếu ta cứ ngồi yên một chỗ, thì cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa nữa. Tớ bất chợt nhớ tới bài hát mà tớ đã từng hát suốt ngày của Lee Ahn Woomack: “I hope you dance”.

“Mẹ luôn mong con sẽ không bao giờ ngừng sở thích khám phá

Cho dù con được đủ đầy vẫn giữ cho mình sự thèm muốn

Mẹ luôn mong con sẽ thấy mình nhỏ bé khi đứng trước đại dương

Mỗi khi một cánh cửa đóng lại, mẹ mong một cánh cửa khác sẽ mở ra

Hãy hứa với mẹ, con sẽ cho số phận của mình một cơ hội để đấu tranh….

Và khi con có sự lựa chọn sẽ ngồi lại hay đứng lên nhảy.

Mẹ mong con sẽ nhảy

Mẹ mong con sẽ nhảy….”


click to zoom

Như mỗi sớm thức dậy, tớ lại thấy mình có những suy nghĩ khác hơn một chút, thú vị hơn một chút, cởi mở hơn một chút, và việc làm được cũng “hoành tráng” hơn một chút. Đó là lúc tớ thấy mình đang thay đổi và lớn lên. Ngày hôm nay khác là nhờ sự phấn đấu của những ngày hôm qua.

Ý tưởng của Lee Ahn Woomack hát tặng những đứa con mình thật là tuyệt. Tớ nhớ từ khi còn bé, cho dù bố mẹ luôn để dành và cố gắng đem lại những thứ tốt nhất cho tớ và em trai, như chẳng hạn bữa ăn sẽ luôn để dành lại những miếng thịt ngon và bổ nhất, như nếu có chút tiền thì sẽ là mua quần áo và đồ chơi cho các con đầu tiên….nhưng bố mẹ luôn cho hai chị em được hiểu rằng: Bố mẹ đang làm vì con, và con được thấy, để con hiểu và phấn đấu vì bố mẹ, và đừng vì đã có mà ỉ lại, là chỉ hưởng thụ. Con có đầy đủ, nhưng con có thiếu thốn. Khi ta sung sướng và hạnh phúc quá, ta sẽ sinh ra ích kỷ và mất ý chí phấn đấu. Đó là sự cơ bản hình thành ý thức sau này của mỗi con người. Lee Ahn cũng dặn con mình: Cho dù con được đủ đầy, con vẫn phải giữ cho mình sự thèm muốn. Và cho dù cuộc sống có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, đừng từ bỏ, đừng ngồi lại một chỗ, hãy đứng lên và nhảy. Mỗi cánh cửa đóng lại, chỉ khi ta đứng lên và rảo bước, ta mới tìm và mở được một cánh cửa khác!

click to zoom

Mọi người luôn nghĩ rằng tớ là một người cực kỳ may mắn và hạnh phúc. Lúc nào cũng cười, lúc nào cũng có những chuyện thú vị và làm ra được những điều thú vị. Không hẳn là vậy, tớ cũng gặp rất nhiều những chuyện củ chuối, những người bạn xấu, những con người không tốt, những tai nạn, những điều không may mắn. Cũng có những lúc tưởng không đứng lên được hoặc không có đường đi….nhưng cuộc sống luôn là những sự lựa chọn. Tớ chọn cho mình “tiếp tục nhảy”. Còn sự may mắn, không phải là may mắn, đó chỉ là kết quả tốt từ cách lựa chọn cách sống của mình mà thôi.

click to zoom

Mỗi khi lớn lên hơn, hay là già đi hơn, ta lại học được nhiều hơn. Nhưng mỗi người học được ít hay được nhiều, không phụ thuộc vào số tuổi, mà phụ thuộc vào sự năng động và sự ưa trải nghiệm, khám phá của mỗi người. Tớ nhớ mình đã rất sợ vác nặng, sợ phải đối mặt, sợ phải đi nhiều, và đã từng nghĩ mình biết rất nhiều thứ. Nhưng mỗi chuyến đi, mỗi lần phải quan sát và mỗi lần liều quyết tâm làm cái mình muốn, tớ lại thấy sự hiểu biết của mình hóa ra nhỏ hơn tớ nghĩ một ít, nhưng tớ lại nhìn cuộc sống nhiều màu sắc và biết thông cảm ơn, ít tức giận hơn, tớ thấy mình sống có ích và hạnh phúc hơn. Cách đây vài năm, tớ học cho mình phải tự chuẩn bị từng đồ nhỏ xíu một như cái tăm để chuẩn bị cho mỗi chuyến đi…Năm ngoái biết tự google map để khỏi bị lạc đường như bao lần ỉ lại…Tới hôm nay, tớ học cho mình cách chuẩn bị những thứ xa hơn nữa: ví dụ như là quan sát, tích góp và tích lũy kinh nghiệm dạy con, đối xử với con…cho dù chưa cần biết năm nào tớ sẽ làm mẹ…

Cuộc sống là vậy đấy, bạn chỉ cần chịu khó đứng dậy, chịu khó quan sát và học hỏi, rồi bạn sẽ thấy mình lớn lúc nào không biết, và làm được nhiều điều lúc nào không biết, và bạn sẽ thấy mình nhỏ bé lại…để mong được lớn hơn!

click to zoom

Tớ cũng thu bài I hope you dance. Lâu lắm rồi, cách đây 5 năm, thu bằng cái mic chat ở nhà í. Mà thu trong lúc mẹ gọi ầm ầm dưới nhà để dọn cơm mất hết cả tập trung. Tiếng thì sạn thôi rồi, đói thì run thôi rồi. Nhưng mà tớ rất thích nghe lại những bài hát kiểu này, thấy nó mộc mạc dễ thương, hihihi!

Bonus: Món quà của tớ:

Một buổi chiều đang ngồi mải mê chỉnh ảnh cho các cô dâu. Bất ngờ có điện thoại từ doorman dưới nhà nói rằng có đồ ký gửi trao tận tay. Tớ rất ngạc nhiên. Bởi vì bình thường có đồ gửi đến bao giờ cũng xuống dưới nhà lấy, chứ chẳng bao giờ lên tận trên nhà cả. Tớ nghĩ chắc là họ nhầm, nhưng thôi kệ. Tớ kêu Nam đi mà lấy, bởi vì tớ không nghĩ là có liên quan gì đến mình.

Thế rồi vài hồi thấy Nam xì xồ xong, đi vào, mặt…xịu ra (vì 0 phải đồ của nó mà). Cầm trên tay Nam là một bình hoa rất đẹp và to. Ơ chuyện gì thế này? Có nhầm không đó? Nó bảo, quà đề tặng Hà Kin đấy!

Tớ thì suýt ngã lộn cổ từ trên ghế xuống đất. Tớ chạy vội ra xem là ai gửi. Một lời nhắn ngọt lịm trên tấm thiệp và tên người tặng. Thì ra là một kẻ si tình. Kẻ si tình đáng yêu và đẹp trai, làm tớ cả tối chả ăn được cơm vì xúc động, đành ăn bánh mì tạm!

Chàng còn viết tặng cho tớ một bài hát. Nhưng tớ chưa public video chàng hát tặng tớ cùng cây đàn guitar được. Tớ giữ cho mình tớ thôi í, hehehe!

Đây là một vài phần của bó hoa. Màu tim tím, theo lời chàng nói thì có nghĩa là: “Forever”.

Và một nửa lời bài hát. Chàng vẫn hy vọng giữ được chân tớ. Sao tớ bay mãi không chịu đậu lại với ai nhỉ…….Chắc có lúc phải tạm ngừng “nhảy” thôi!

click to zoom

click to zoom
click to zoom

click to zoom

click to zoom
Cuối cùng, mình vẫn đang mần cô dâu Sài Gòn, chờ nhé! Have a beautiful week 🙂
click to zoom