#373: Trẻ mãi…

Tớ vừa làm xong một tác phẩm tốn bao nơ ron thần kinh và công sức. Giờ mới sung sướng và thoải mái để viết blog tiếp. Một vài ngày nữa các bạn sẽ được thưởng thức tác phẩm mới của tớ!!!!

Đáng nhẽ hôm nay tớ sẽ viết blog tiếp và show ảnh, cũng như thông báo tình hình tiến triển xử lý ảnh của buổi từ thiện. Nhưng mà….như các bạn thấy đấy, hôm nay chúng ta có một bộ mặt mới cho Hà Kin blog, nên viết một entry nào đó “dễ xương” để chào đón hakinkin.net mới của tớ nhé! Tuy nhiên, có một tin update báo luôn là toàn bộ số ảnh chụp các cụ và nhân viên của Trung tâm Thạnh Lộc đã được xử lý xong (version để in) và chuẩn bị được chuyển giao đi in và gửi tặng. Mình sẽ có “dặn dò” sau nhé!

Có một điều thú vị thế này. Hôm nọ tớ đi xem Henessy, tình cờ gặp lại bạn Coong. Đã hơn 4 năm rồi tớ mới gặp lại bạn ấy, kể từ hồi bạn ấy chụp cho tớ bộ ảnh tung tăng trên phố Hà Nội (đó là cái thời mà tớ cứ thấy ai có có máy ảnh là tớ tò tò đi theo như trẻ con đi theo kẹo ấy). Và điều tớ phát hiện ra, mà làm tớ…vui ơi là vui. Đó là tớ thấy sau 4 năm, tự nhiên khi nhìn lại trong gương, tớ thấy mình giống Y HỆT hình ảnh của mình cách đây 4 năm (như bộ ảnh Coong chụp) – một cách không hề cố ý. Tức là giống từ kiểu tóc giống trở đi.

Nếu các bạn biết, qua 4 năm ấy tớ đã trải qua không biết bao là chuyện, không hề nhỏ chút nào. Những trận tai nạn rất lớn phá hủy cả khuôn mặt. Đã bỏ hơn 3 công việc, từ Bộ Ngoại giao tới FPT. Những đổ vỡ tình cảm. Những người thân đã ra đi. Những chuyến đi tới hơn nửa thế giới với gần trăm chuyến bay. Những sự nổi tiếng từ trên trời rơi xuống với 2 cuốn sách. Những ước mơ từ tấm bé rồi một ngày đã thực hiện được. Những sự khó khăn, vất vả, dằn vặt, phấn đấu và hôm nay tớ đã có thể được coi là một nhiếp ảnh gia với 2 chiếc máy ảnh mà tớ vốn dĩ 4 năm trước “giấc mơ chỉ là giấc mơ”! Và cả mái tóc nữa, tớ để hết hơi dài, rồi lại ngắn, rồi uốn, rồi cắt gần như trọc….Rồi hôm nay, sau vài lần uốn, cắt vần vò, mái tóc tình cờ trở lại y hệt như cách đây 4 năm. Sở dĩ tớ lấy mốc 4 năm…là bởi vì từ lúc đó là tớ bắt đầu thực sự phát hiện ra những điều tiềm ẩn của bản thân và bắt đầu “quậy phá”. Còn hơn 20 năm trước đó, tớ hầu như chưa biết mình phải làm gì và sẽ làm được những gì, và luôn luôn chậm hơn bạn bè!

Không chỉ mái tóc tình cờ giống trở lại. Mà những vết sẹo cũng lành dần và mất dần đi dấu vết. Bao nhiêu sự rắc rối, những người bạn xấu, những đồng nghiệp xấu, những điều không vui, những nỗi buồn, những sự vùi dập của…báo chí, của kẻ xa lạ rồi một ngày tự nhiên như biến đi đâu hết và chả hề để lại di chứng xấu gì ngoài việc rèn cho bản thân tớ rất nhiều sự tự tin và một bản lĩnh mạnh mẽ hơn rất nhiều lần. Tự nhiên thấy mình thanh thản, thoải mái, và đầy hứng khởi để làm bao nhiêu là ý tưởng và kế hoạch đang xếp hàng. Tớ nhớ cái nụ cười trong bức ảnh cách đây 4 năm, cũng là một nụ cười vô lo thoải mái y như bây giờ!

Nhớ khi tớ bất ngờ “nổi tiếng” vì blog, vì NYLS. Người tung hô, hâm mộ. Kẻ vùi dập, ghen tức. Sở dĩ tớ nói tới chuyện này là bởi vì, cách đây chừng 3 năm. Ngoài những bài báo chửi bới tớ như một kẻ xấu xí, bất tài, vô dụng và ảo tưởng về cuộc đời, chỉ biết ngồi trên mạng để tưởng tượng viết blog, thậm chí còn phải đi ăn cắp văn cắp thơ của người khác. Có một câu nói trong một bài báo của báo An ninh Thế giới khi nói xấu thậm tệ về tớ mà tớ không bao giờ quên, đó là sự “tiên tri” về số phận của tớ, rằng: Với những ngôi sao “ảo” như vậy, rồi cuộc đời của họ sẽ đi về đâu?” Nói như thế đứng chép miệng thương cảm cho số phận của tớ mà giọng lưỡi đầy nguyền rủa độc ác. Rồi những lá thư và comments tìm đủ mọi cách để cho tớ cảm thấy thất vọng, chán nản về cuộc sống…Những cái tặc lưỡi khinh bỉ: “Con này thì nổi được bao lâu? Làm được cái quái gì ngoài viết blog bốc phét?”

Thế rồi một ngày nhìn lại. Tất cả những điều đó đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết, không còn một ai đeo bám “số phận” tớ nữa. Số phận tớ đang đi tới đâu thì bây giờ mọi người đều thấy cả đấy…Số phận của tớ là phải đi…cho hết cái thế giới này và phải làm ra được nhiều sản phẩm nữa! Những gì tớ đã làm được, trước hết để tớ sung sướng với bản thân mình. Thứ nhì là để chia sẻ, khích lệ các bạn khác (tớ luôn nghĩ mình làm được thì bạn cũng làm được). Thứ ba là để một ngày: cho những kẻ nghĩ ngắn, những người thích ghen tị cảm thấy phải xấu hổ vì những gì họ đã làm với mình!

Tại sao cách đây mấy năm họ thi nhau nói xấu và hoài nghi về tớ, mà bây giờ lại dừng lại hết? Đó là bởi vì…tớ chứng minh và trả lời câu hỏi cho họ rồi. Và khi ta làm được cái gì đó, người ta sẽ không nói được gì mình hết!

Nếu ai đã theo dõi tớ thủa ngày xưa, chắc chắn sẽ hiểu hết những gì tớ nói. Nhưng tớ cảm ơn tất cả mọi điều đó, những con người đó. Mọi sự rắc rối, ghen tị, tai nạn, đen đủi, nổi tiếng….vì thế tớ mới có một cuộc sống thú vị không phải ai cũng có và là động lực để tớ làm được những điều tớ muốn! Và cái cảm giác “đăc thắng” và “làm được” nó…thích lắm mọi người ạ!

Không phải tớ liều mình mà viết ra mấy câu đắc thắng như vậy đâu. Tớ thấy mỗi ngày qua đi tớ lại nhận được, dù chỉ là 1 lá thư của một người xa lạ mới nói rằng họ quan tâm và thích những điều tớ đang làm. Hay hơn là lá thư của thậm chí…bạn thân mình, bạn thân lâu ơi là lâu ấy, rằng bạn ấy yêu tớ nhiều hơn…năm trước!

Có lẽ hôm nay tớ vừa làm xong một tác phẩm kỳ công mà tớ tự hão lên một tí, hay nôm na là “tự sướng”. Có người đọc thể nào cũng khó chịu vì cái sự tự hào và tự sướng của tớ. Nhưng mà…kệ nhá. Bởi vì tớ nói với các bạn điều này, và các bạn cứ yên tâm mà theo dõi. Trước giờ tớ ĐÃ NÓI, là tớ SẼ LÀM! Và sẽ LÀM ĐƯỢC, cho dù không phải lúc nào cũng làm được tất cả!

PS cho âm nhạc của entry này.

Mấy hôm nay, khi tớ vừa phải làm một cái tác phẩm mới, vừa chỉnh sửa ảnh và…facebook, vừa chit chat…thì tớ nghe liên tục một album nhạc. Một album nhạc của một nhạc sĩ Việt mà tớ nghĩ chắc phải vài thế kỷ nay tớ mới tìm được một người để nghe từ đầu cho đến cuối như vậy. Mà không chỉ nghe một lần mà là vài lần, và cho tới vài ngày, và bây giờ vẫn đang nghe.

Tất cả là tình cờ khi tớ nghe thấy câu hát phát ra từ radio của mẹ: “Những kí ức, tình yêu như ô cửa lớn
Đưa ta đến với mọi người …” Khi nghe tới lần hai câu hát “tình yêu như ô cửa lớn” tự nhiên tớ thấy bài hát có điều gì đó rất hấp dẫn và…lạ. Cả bài hát và ca sĩ tớ không hề biết, nhưng có một cảm giác rằng bài hát đó của nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh, tác giả của “Cô gái đến từ hôm qua”. Vì tớ thấy hình ảnh “những cánh hoa”, “những con đường”, “ký ức”, “trẻ lại”, “trở lại”, “những người bạn” là tớ nghĩ tới anh ấy. Thứ lỗi cho tớ là tớ có biết nhạc sĩ nhưng mà tớ rất ít nghe và cập nhật nhạc nên có khi tớ…không biết cái gì cả!

Thế rồi tớ lên mạng google mấy câu tớ nghe thấy và ra được bài hát “Trẻ mãi”. Rồi từ bài “Trẻ mãi” tớ ra cả album của Trần Lê Quỳnh, được hát bởi ca sĩ Đức Tuấn (lần đầu tiên biết).  Và cũng phải nói là lần đầu tiên trong vòng…bao nhiêu năm không nhớ tớ nghe trọn vẹn một album và thích đến thế! Tớ thích sự nhẹ nhàng và dịu dàng, mềm mại của giai điệu và những ca từ, cả giọng hát của “Trẻ mãi”.

Nghe nát album thì tớ cũng làm được xong bao nhiêu là việc. Và khi định viết entry này, tớ thấy nó cũng…phù hợp quá. Bởi tớ thích sự “trẻ mãi”, thích mình là một “cô gái đến từ hôm qua”. Hôm qua từ 4 năm trước!

Và để thể hiện tình yêu với ca sĩ và nhạc sĩ, tớ sẽ đi mua album này nếu vẫn còn…hàng!

Và cuối cùng là, welcome các bạn tới một hakinkin.net mới. Hiện đại và cập nhật công nghệ nhiều hơn cho dù vẫn đang hoàn thiện nốt. Tác phẩm của em Nam nhà tớ (người hỗ trợ tớ về tất cả các trang web và trợ giúp kỹ thuật cho những sáng tác của tớ).

Từ nay mọi người có thể dùng nick của facebook, twitter, Yahoo…để comment nhé! Lâu lâu ta sẽ lại có một bức ảnh mới làm nền cho “tươi mát” nữa!

Muah!

Trên phố xưa, một hôm trông dáng em qua
Mong em không luôn vội vã
Hai chúng ta lại như đôi bạn cũ
Sẽ mỉm cưởi hồn nhiên
Những phút giây từ lâu giờ đã quên đi
Như mưa rơi trên vạt áo
Cho nhánh cây mùa xuân sau sẽ nở hoa
Nhắc ta nhớ đến ngày đầu