Posts in 4love

#638: HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

Tôi là một người phải dùng rất nhiều máy tính và máy ảnh, máy quay, các thể loại máy. Những thứ mà một trăm phần trăm phải dùng mắt để xử lý, mà lại dùng nhiều mỗi ngày, nghĩa là nguy cơ hại mắt hơn các công việc khác hơn khá nhiều lần.

Trộm vía tới giờ tôi vẫn chưa phải đeo kính (trộm vía x100 lần please).

Nhưng hôm nay tôi chia sẻ với các bạn một kiến thức khoa học cực hay, những điều có thể bạn sẽ bất ngờ khi nghe thấy, “bí quyết” để đôi mắt của bạn được khỏe mạnh cho dù có thể phải tiếp xúc với máy móc nhiều.

Đó là ở việc nhìn vào màu xanh của cây. Không chỉ nhìn, mà còn là nhìn nhiều!

Từ nhỏ bố mẹ tôi đã thích trồng cây dù ở khu tập thể, trước hiên nhà vẫn cứ phải vài hàng cây có lúc chắn hết cả đường đi lối lại. Tôi ra đường là chỉ hếch mặt lên nhìn cây, và trong sổ ghi đầu bài của cô giáo những năm học tiểu học ở Việt Nam luôn có dòng phê: “Tâm hồn luôn treo ngược cành cây”. Mà cô phê vậy là nghĩa đen đó, vì đi học tôi chỉ nghển cổ ra nhìn những hàng cây cổ thụ xào xạc bên cạnh lớp học thôi. Tôi học trường Trưng Vương trên Hàng Bài, ngôi trường Pháp cổ chắc đẹp nhất nhì xứ bắc và toàn những cụ cây đã cả trăm năm tuổi.

Tôi đặc biệt ưa thích hình ảnh của những chiếc hạt khi nảy mầm ra chồi non tơ xanh. Ngày nhỏ có bãi đất nhỏ ở cổng thôi mà tôi suốt ngày ra gieo hạt. Vài hôm người đi qua đi lại nát bét cả mầm tôi lại ngồi khóc tu tu.

Và cứ thế lớn lên, xung quanh tôi phải toàn cây. Nếu tôi không được lựa chọn chỗ có nhiều cây thì tôi sẽ tự mang một vài cái cây về để được trồng. Đi đâu xa vài ngày cái tôi lo không gì khác là việc cái cây sẽ không có ai tưới.

Thói quen và niềm ưa thích đó sau này khi được học về thần kinh học, tôi mới hiểu hóa ra nó giúp ích cho tôi lớn đến thế nào trong việc điều tiết đôi mắt mình, vì đặc thù công việc không chỉ là chuyện cái máy tính hay máy quay, mà tôi còn phải làm việc với rất nhiều màu sắc và ánh sáng. Cũng là một lý do quan trọng độ nhạy màu sắc trong mắt tôi đặc biệt hơn những người khác.

Và việc nhìn nhiều màu xanh lá cây, có lẽ nó góp phần rất lớn trong việc đôi mắt của tôi cũng chậm lão hóa hơn rất nhiều so với những bạn bè đồng lứa, mà công việc của họ còn không dùng đến mắt nhiều như tôi. (Nhưng cũng có là từ gene di truyền đấy. Trộm vía bố mẹ tôi giờ vẫn đọc và viết ít khi dùng kính).

1. Màu xanh là thứ màu khiến mắt người cảm thấy dễ chịu nhất:

Có 2 nguyên nhân cho lý do này. Lý do thứ nhất là ở cấu tạo võng mạc, màu xanh lá cây có bước sóng nằm gần vùng mắt người có thể nhìn thấy rõ nhất. Vì dễ nhìn thấy nó nên não không phải mất nhiều năng lượng đê xử lý, do đó có thể nhìn nó rất lâu mà không cảm thấy nhức mắt, mệt mỏi. Bạn cứ nhìn thẳng trắng, đen, đỏ, nõn chuối… một chút xem là bạn sẽ thấy khó chịu ngay vì chúng cần rất nhiều sự điều tiết. Nhưng màu xanh lá thì sự điều tiết rất ít!

Nguyên nhân thứ hai là do tiến hóa của bản năng sinh tồn. Rõ ràng mỗi lần chúng ta được “trở về với thiên nhiên” đều thấy được “chữa lành” đúng không? Bởi vì bản chất của chúng ta chính là một phần của thiên nhiên, tiến hóa từ thiên nhiên. Thiên nhiên điều gì bao phủ lớn nhất? Đó chính là màu xanh của lá. Bản năng gốc đến từ thiên nhiên vẫn ở bên trong mọi giống loài, trong đó có con người. Màu xanh của lá tạo một cảm giác như là một tín hiệu “an toàn”, che chở như trở về nhà.

2. Hình dáng và chi tiết của cây cối cỏ hoa luôn rất “mềm mại”

Dáng một cái cây đang xanh tươi. “Ôi chiếc lá phong đẹp quá”, “ôi dáng cái cây kia thú vị quá”, “gió thổi lá cây đung đưa nhìn mát quá”… Màu xanh lẫn trong màu sắc rực rỡ của hoa, của quả. Tất cả đều rất mềm mại, là sự kỳ diệu của thiên nhiên, rất hiếm khi cây côi là những chi tết “chọc vào mắt” gây khó chịu. Những chiếc lá cây dù có một tỉ hình dạng khác nhau thì chúng đều rất dịu dàng và khi tươi tốt cho bạn những cảm giác đầy “sức sống”.

3. Nhìn cây, và nhìn ở khoảng cách xa, rất tốt cho thị lực:

Khi nhìn gần bao giờ mắt bạn cũng phải điều tiết nhiều hơn là nhìn xa. Nhìn xa về cơ bản là mắt đã được nghỉ ngơi tốt hơn (người ta hay nói là “phóng tầm mắt”:, sự “phóng” này cũng đã thể hiện một sự tự do thoải mái, như là một sự “giải phóng”, “phóng khoáng”). Và trong khi màu xanh lại là màu mà mắt ít phải điều tiết nhất. Thì khi nhìn xa vào một khoảng xanh, là lúc mắt bạn sẽ cảm thấy được nghỉ ngơi tối đa. Khi nhìn xa mắt bạn sẽ dễ chớp nhiều hơn là nhìn gần, mỗi lần chớp là một lần “refresh” đấy.

Nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy, cây xanh sẽ được trồng ở rất nhiều những không gian công cộng như bệnh viện, trường học, công viên… Một phần vì để điều hòa môi trường, chống ô nhiễm không khí, tạo cảnh quan. Lý do rất lớn mà ít người hay liệt kê vào đó là nó tạo ra sự thư giãn rất dễ chịu cho con người.

Trẻ con càng được nhìn nhiều màu xanh lá cây, tiếp xúc nhiều cây từ nhỏ, thị lực của bọn chúng càng tốt và bền khi lớn lên. Lý do vì sao đã nói ở bên trên. Những đôi mắt được nghỉ ngơi và điều tiết đúng nhịp sẽ là những đôi mắt khỏe mạnh. Đặc biệt ở thời đại mà từ bé đã dùng quá nhiều thiết bị công nghệ như bây giờ thì việc hướng trẻ con tập nhìn vào màu xanh lá cây là một việc các phụ huynh nên cố gắng làm. Nhìn và ngắm nhiều cây còn có một tác dụng rất lớn nữa cho sự phát triển tâm hồn của trẻ nhỏ. Sự quan sát lớn lên của một cái cây, những “chi tiết mềm” của thiên nhiên khiến một đứa trẻ sẽ biết hiểu được kỳ diệu của sự sống, của cảnh quan, sẽ biết hiểu và yêu môi trường, thiên nhiên hơn khi lớn lên.

Màu xanh lá cây được nhắc ở đây phải là màu xanh của… cây, tức là đến từ cây, và từ cây thật. Màu xanh nhân tạo, màu xanh từ máy tính không thể thay thế. Có một mẹo nhỏ cho những người ngồi máy tính hay phải tập trung vào nhiều màu “nhân tạo” quá lâu là cứ khoảng 20 phút thì nên ngừng lại và nhìn vào một cái cây màu xanh nào đấy ở một khoảng cách xa xa, dăm bảy hay chục mét cũng được. Nhìn bọn nó một lúc là mắt lại được điều tiết, refresh, lại “hồi” lại để quay lại làm việc. Lâu lâu lại nghỉ, lại nhìn cái cây, lại thấy “ngon” ngay!

Tôi là người được học cả nghệ thuật lẫn khoa học. Tôi pro-science, và sống theo khoa học dù chẳng cần cao siêu, khoa học thường thức là được rồi. Những điều tôi kể trên với các bạn, nó đến từ kinh nghiệm của chính tôi đó. Tôi chia sẻ vì tôi nghĩ chúng tốt cho các bạn, và tốt cả cho tôi. Bởi vì thêm nhiều người hiểu và quý màu xanh của cây, của thiên nhiên hơn, thì người ta sẽ càng có ý thức hơn trong việc trồng nhiều cây hơn, biết quý cây hơn, hiểu về thiên nhiên hơn. Tôi đi kêu gọi bảo vệ môi trường cũng sẽ bớt đơn độc :D. Hiểu là sẽ hành động thôi!

Bạn cũng đừng nghĩ rằng mình cứ phải có cả khu vườn rộng thì mới trồng được cái cây. Khi tôi đi học ở Ohio, căn phòng bé vài mét vuông, mùa đông giá rét muôn loài ngủ đông mà tôi vẫn trồng được những cái cây rất xinh trước cửa sổ và sống được cả qua 4 mùa đấy!

Còn giờ, tôi sống giữa một khu rừng nhỏ giữa lòng thành phố! “Khu rừng” do chính tay tôi trồng. Xung quanh nhà tôi, đất họ có thể rộng hơn nhà tôi khá nhiều, nhưng họ xây nhà cho thuê hết rồi. Và tôi khẳng định mắt tôi tinh hơn họ nhiều đấy, được cái họ giàu hơn nhà tôi nhiều thôi 😀

Ảnh: Cây tiêu nương nhà tôi đang bắt đầu ra cả rèm hoa. Tôi thích tất cả các loài hoa màu tím nên vườn nhiều hoa tím. Nếu màu xanh giúp phục hồi thị lực thì màu tím giúp phục hồi cảm xúc tâm hồn. Để bài khoe cây tiêu nương nói tiếp màu tím nhé!

#629: Một chuyến tới Bảo Lộc. P1

Từ sân bay Liên Khương về Bảo Lộc hình như chỉ có duy nhất 1 cái xe khách tên là Bảo Vân vào tận sân bay để đón khách. Nhưng có lẽ đó là 1 cái xe buýt biết bay. Và bằng những cách nào đó với từng đấy con người và những thùng hàng khổng lồ tưởng như chiếc xe phải gấp 3 mới chứa được thế mà người lơ xe nghệ nhân vẫn nhét được đầy đủ vừa khít như có phép màu. Tôi thì ngồi co rúm lại với chiếc ba lô 15 kg trên người. Tôi vẫn ấn tượng giọng người phụ nữ trực điện thoại của nhà xe, tôi gọi 3 cú thì cắm cảu như mắm ớt với tôi cả 3 nên cũng hơi mất cảm tình, đã thế trên xe lại chật chội và xe biết bay nữa. Thế nhưng tới đoạn tính tiền xe, khi 2 người khách là 2 người phụ nữ người đồng bào có tuổi khắc khổ vác gùi chắc mới đi làm thuê về đưa tiền cho lái xe, nhưng xe không nhận. Lúc họ ra khỏi xe về rồi thì lái xe mới nói rằng họ là những người khó khăn nên toàn cho đi nhờ xe chứ không lấy tiền. Thế là tôi gật gù và tha thứ hết cho cái sự cáu kỉnh của cô điện thoại nhà xe và cái sự chật chội bay bổng này :)).

Xe thả tôi giữa phố Bảo Lộc. Tôi ngơ ngác. Ơ lúc nãy tưởng là lái xe nói rằng sẽ chở tôi đến tận nơi cơ mà? Thế nhưng lái xe nói với tôi rằng chị yên tâm có xe trung chuyển rồi, và hóa ra chiếc xe trung chuyển đó là… 1 bác xe ôm đang đứng chờ sẵn. Tôi hốt hoảng bảo ơ không đi xe máy được đâu vì có 1 cái va li to lắm. Thì lơ xe bảo: “Ôi giời chị lo gì người Bảo Lộc chở được hết chị yên tâm!”. Và quả thật lại 1 lần nữa tôi vô cùng ngạc nhiên khi chiếc vali 20 kg của tôi được đặt lên trước chiếc xe máy 1 cách ngon lành gọn nhẹ, điều mà bố tôi chỉ có thể gọi bằng điện thoại. Còn tôi thì ngồi sau bác xe ôm còng lưng vác tiếp cái ba lô 15 kg cùng chiếc xe kéo.

Như thế nào đó, những người Bảo Lộc thân thiện đáng yêu đã luôn nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và thương cảm từ những giây phút đầu tiên tôi tới.

Bác xe ôm khi chở tôi cứ nhìn chằm chằm vào cái xe kéo nhỏ mà tôi hay để kéo cái balo máy 15kg của mình. Rồi đi được 1 lúc bác nói: “nhìn con vất vả quá nhỉ đồ đạc nặng như thế này lại còn phải đem theo cả xe kéo nữa, con là chuyên đi chở hàng hả?” Có lẽ hình ảnh tôi vác ba lô trông lực điền lắm!

Một lúc sau khi tôi đang đi lang thang để tìm mua ít trái cây ăn. Thì 1 người phụ nữ bán trái cây gọi tôi lại mời tôi mua. Tôi đứng săm soi xem nên mua quả nào, đang chọn dở 1 vài quả ổi và 1 ít nhãn thì người phụ nữ nhìn tôi hỏi han đầy tò mò: “Em vừa mới đi bán hàng ở đâu về hả? Em bán hàng gì đấy?” Thì ra bên cạnh dáng lực điền síp bờ tôi còn có dáng của 1 người phụ nữ tiếp thị hàng rong nữa.

Rồi chiều tà khi tôi đang lọ mọ chạy xe máy đi xuống dốc thì bất chợt nhìn thấy 1 chút ráng hoàng hôn thật vô cùng xinh đẹp. Mặc dù trước đó trời vừa mưa to gió lớn. Thế là tôi dừng chiếc xe ở góc đường rồi chạy ra bấm vài pô ảnh, chỉ mất có 1 phút thôi. Và rồi khi tôi quay trở lại chuẩn bị đi tiếp thì không thể nhớ nổi mình vừa nhét chiếc chìa khóa xe máy vào ngăn túi nào. Tôi lục tung tất cả các loại túi có thể trên người để tìm chìa khóa xe mà không thể thấy được tung tích của nó ở bất cứ đâu. Lúc đó đoạn trên dốc cũng khá là hiểm vì xe lên xe xuống cần phải tránh nhau mà chiếc xe của tôi nó cũng sát mép đường nên tôi rất cần nhanh chóng để di chuyển tiếp. Nhưng như thế nào đó tôi cuống quýt lục tung tất cả mọi thứ có thể mà không thể thấy được chiếc chìa khóa đâu. Tôi không thể hiểu nổi tại sao mới ngay đây mà chỉ có từng đấy cái túi mà không thể nhớ và không thể thấy được cái chìa khóa, không lẽ có ma? Trong lúc tôi đang phát điên để đi tìm chiếc chìa khóa thì 1 người phụ nữ lao tới, chị ấy tỏ ra vô cùng quan tâm và băn khoăn về tôi rồi thốt lên:” trời ơi tội nghiệp con nhỏ này quá, nãy giờ mất cái gì mà tìm hoài không thấy vậy?” Tôi mếu máo bảo rằng chìa khóa xe em vừa mới để đây sao mà sao bây giờ không thể thấy được nữa. Chị bảo em cứ lột hết người em ra đi rồi thế nào cũng thấy chứ làm sao mất được. Và trong lúc tôi lột tanh bành tất cả mọi thứ có thể trên người để tìm chìa khóa thì chị cũng dừng xe lại và lọ mọ đi quanh chiếc xe của tôi cúi đầu xuống đường để tìm xem tôi có rớt chìa khóa ở đâu không. Chị còn hỏi tôi là chìa khóa màu đen hay là màu gì, có cảm ứng không, có điều khiển từ xa không…Rồi chị liên tục an ủi tôi cứ bình tĩnh tìm đi không rớt được đâu chỉ có ở đây thôi. Và người phụ nữ ấy đã ở bên cạnh tôi để khích lệ tinh thần đúng 10 phút cho đến khi tôi sờ được chiếc chìa khóa trong chiếc túi áo mà trước đó tôi đã sờ và lục tung 20 lần. Chị ấy thở phào nhẹ nhõm theo tôi rồi mới yên tâm lên xe đi tiếp. Trước khi đi chị ngoái lại an ủi tôi câu cuối: “Cái hồi mới đẻ giống em chị cũng hay quên y hệt như thế đấy không sao đâu!”… À thì ra tôi còn có dáng của một người phụ nữ mới đẻ đãng trí nữa!

Trong khi ở đô thị phồn hoa người ta luôn thốt lên: “Bạn là nghệ sĩ à?” hay “Nhìn bạn đã thấy ngầu “ Thì có lẽ về Bảo Lộc tiêu chuẩn ngoại hình của tôi có những định nghĩa nhân văn khác và có nhiều sự gợi cảm hơn!

À, còn vụ tối ra phố quét được xe ôm, rủ tôi ở lại Bảo Lộc đi. Ngày hái cà (phê), tối đi chạy xe giống bạn. “Cuộc sống ở đây cũng dễ mà”, bạn nói!

Chắc tôi cần chút chấn chỉnh lại ngoại hình vào ngày mai. Có lẽ tôi sẽ mặc một chiếc quần bò xem sao!

#nhatkyhakin
#hakindiary

https://www.facebook.com/hakinkin/posts/pfbid02o48ywZzJf2Tem19GK1R9qGPDMetiHE3jR4G4wMXfsnMKPM3EojKgpyLn2dynarYwl

#628: Sushi

Trong một chuyến đi tới một thị trấn nhỏ, thị trấn nhỏ mà lại trong lòng một thành phố nhỏ. Lúc đó tôi đi theo một người bạn để quay phim, có một ekip phim đang quay ngoại cảnh cho một bộ phim lớn ở Hollywood. Họ cần quay nhiều phân cảnh ở nhiều địa điểm, nên đây cũng là một ekip nhỏ. Điều thú vị là, họ tin tưởng tôi trong việc chọn một bối cảnh. Chọn được là quay luôn, vì không có nhiều thời gian và ngân quỹ!

“Sushi”, nick name bọn tôi hay đặt cho anh chàng quay phim có mẹ là Nhật lai da trắng, bố là người da trắng. Sushi rất tự hào về dòng máu Nhật của mình dù chỉ có ¼, và cũng hay là cậu có đôi lông mày dày đậm của người Nhật, màu mắt nâu và mái tóc hay búi sau gáy. Sushi bảo gọi với cái tên như vậy thì cả thế giới sẽ biết mình là người Nhật. Trước bữa ăn, cậu hay chắp tay: “itadakimasu”.

Hồi đó, người bạn trai của tôi cũng là một anh chàng Mỹ gốc Nhật. Sushi hay tò mò về người bạn trai của tôi, hỏi rằng anh Nhật của tôi có hay về Nhật không? Có nói tiếng Nhật giỏi không? Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh nào? Tôi đã sang Nhật chưa? Tại sao tôi lại thích một anh chàng Nhật vậy?

Tôi bảo, là vì tôi thích đôi mắt màu nâu và hàng lông mày rậm của mấy anh Nhật đấy! Sushi cười mỉm, lộ ra hai chiếc răng thỏ duyên dáng, cũng thật là đặc trưng của người Nhật!

Bối cảnh lúc đó chúng tôi cần quay là một chiếc cầu bắc ngang qua thị trấn, phía bên kia là một dãy nhà Victoria’s cổ đẹp như trong phim Little Women. Nhân vật chính đang đi tìm lại người yêu xưa, một trong những ngôi nhà đó là tuổi niên thiếu của tình yêu thủa ban đầu. Hôm đấy, Sushi quay xong rồi bỏ đi đâu mất, tôi không kịp gặp để hỏi: “Câu có thích cái bối cảnh tôi chọn hay không?”

Hôm sau, khi ngồi ăn sáng thảnh thơi trong một quán café nhỏ xinh trên phố chính. Nơi cả con phố dài chỉ có một quán ăn sáng và café, kiêm luôn một quán bar khi chiều tới. Sáng nay đoàn off, chiều sẽ di chuyển tới một khu rừng nhỏ và những con suối róc rách. Sushi lại gần tôi và cũng uống 2 shots Cappuccino. Sáng nay, cậu chàng xõa tóc, dài mềm rủ xuống qua cả vai. Lần đầu tiên tôi thấy Sushi xõa tóc dài. Trời hôm đó nắng hanh vàng rất đẹp nên mái tóc nâu ánh lên trong nắng sớm nó hơi bị tình quá đấy, và đương nhiên, đôi mắt nâu trong nắng sớm cũng óng ánh hơn bình thường! Tôi hỏi hôm qua quay xong đi đâu thế, có thích cái bối cảnh ấy không? Sushi bảo, chẳng có bối cảnh nào tôi chọn mà cậu không thích hết. Nhưng hôm qua quay xong có một chút mental breakdown nên muốn về nghỉ ngơi sớm, và đêm vẫn còn phải ngồi với producer để tính ngày quay tiếp theo.

Tôi muốn hỏi quá vì sao Sushi lại tâm trạng như thế, nhưng rồi lại ngại, vì có thể cậu có chuyện gì đó riêng tư thì sao? Thế là tôi không nói gì cả, lảng sang chuyện sẽ quay những con suối vào chiều nay trong khu rừng gần thị trấn. Nhưng Sushi lại nhìn tôi chằm chằm, nhìn làm đến khó xử: “Không hỏi vì sao tôi có mental breakdown à?”. “Oh, vì sao thế?” Tôi hỏi lại với một nụ cười giả lả.
“À, đương nhiên không nói được rồi. Nhưng cũng có chút ít liên quan đến cậu đấy!”. Sushi cười nhẹ rồi nhấp một ngụm café.
“What?” Tôi thốt lên. Tự nhiên anh chàng khơi gợi rồi làm tôi tò mò quá thể, như là một sự trêu đùa. Chắc là đùa chứ gì? Sao lại liên quan đến tôi chứ. Sushi có nói thêm, những bức hình của tôi rất đẹp, làm DP như cậu nhiều năm mà vẫn thấy rung động, tôi có chụp cho Sushi một bức hình trong một buổi tối ánh sáng vàng nhạt ở một con phố đêm, ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào chiếc máy quay. Sushi bảo sẽ đặt làm ảnh profile Facebook, Whatsapp khoảng 10 năm.

“Khi nào tôi thay hình đại diện, tôi sẽ cho nói cậu biết vì sao hôm qua tôi breakdown nhé”. Sushi nói xong rồi ngồi ngắm tôi không chớp mắt, ánh mắt dịu dàng ầng ậc cảm xúc, như thể muốn nhấn vào việc tổi rất thích những đôi mắt nâu và hàng lông mày rậm rất Nhật, thì đây hãy nhìn đôi mắt ấy đi. Tôi bảo thôi ngay đi nhé, tôi có một anh bạn trai người Nhật rồi đấy, rồi đá và chân cậu chàng một cái. “So?”, Sushi hất hàm. “I don’t really care”.

“À, được đấy!” Tôi đá một cái nữa vào chân Sushi. Thật là khó chịu vì sao cái mái tóc xõa vào nắng sớm này và cái dáng đong đưa này nó lại quyến rũ như thế được. Nhưng hơn cả là trước giờ chưa bao giờ Sushi lại có ánh mắt và những kiểu nói chuyện ấy như thế với tôi, thậm chí nổi tiếng là khá lạnh lùng, và mấy cô bé PA da trắng mê cậu như điếu đổ vì cái kiểu lạnh lùng ấy lắm. Tôi tạm quên đi cả cái lý do mental breakdown là gì không hỏi nữa. Mỗi lần một anh chàng nào đó có ánh mắt đó với tôi, là tôi lại chuồn vội! Điều đặc biệt là, những anh chàng ấy đều là những anh chàng rất lạnh lùng mà rất hay bất ngờ!

Sáng hôm sau tôi lại lên đường, đoàn phim vẫn ở lại 1,2 ngày nữa. Tôi lại cùng bạn lái xe đi tiếp tới một dự án phim khác ở một thành phố khác. Chuyến đi của chúng tôi sẽ băng qua sa mạc và những dải grand canyon rộng lớn. Một thời gian sau đó, tôi lại có chuyến đi trở lại nước Nhật, tôi có gửi cho Sushi một vài tấm ảnh của nước Nhật. Vì biết rằng cậu chàng vật vã yêu thương nước Nhật mà quá bận rộn để được đi Nhật. Sushi nhắn tin bảo: “À, tôi cũng đã có một cô bạn gái Nhật. Vậy là bọn mình cùng có bồ là người Nhật nhé”. Uhm, tôi bảo nhưng tôi có bồ Nhật không phải vì cuồng Nhật đâu nên chúng ta không giống nhau đâu. “Không, chúng ta giống nhau nhiều lắm đấy – We’re pretty much the same!”. Sushi khẳng định! Tôi trả treo lại câu nói này bằng một cái mặt cười!

Và thế là 10 năm kể từ ngày tôi chụp cho Sushi cái ảnh đó. Cậu giữ đúng lời hứa, không thay hình đại diện. Cậu chỉ mới thay nó vào ngày hôm qua! Sang hình một cậu chàng đã bắt đầu bước sang tuổi trung niên, mái tóc đã cắt ngắn, thân hình đã mập mạp hơn, và bây giờ còn đẹp trai và cả phong độ hơn xưa, không còn là ánh mắt nhìn vào cái máy quay mà một chiếc kính đen và đang ngồi đánh trống trong một buổi biểu diễn (Sushi chơi cả trống và bass trong band riêng). À ghét ghê, cái kính đen ấy che mất đôi mắt nâu và hàng lông mày rậm ưa thích của tôi rồi! Cậu chả dùng FB là mấy và bọn tôi cũng xa nhau đã lâu, tôi cũng không rõ giờ Sushi ra sao nữa, chỉ biết cậu đã là một DP kỳ cựu và quay nhiều phim lớn nổi tiếng, nhưng không rõ về đời sống cá nhân!

Sushi nhắn tin cho tôi sau khi đổi hình đại diện: “Tôi thay hình đại diện nhé. Tôi giữ đúng lời 10 năm mới thay đấy! Cậu thấy tôi đáng tin không?”.

Tôi nói lời cảm ơn! Sự thực là có rất nhiều người tôi chụp ảnh và đã giữ nguyên những bức ảnh đại diện đó suốt nhiều năm trời. Nhưng khi Sushi nhắn tin, tôi vẫn bất ngờ. Bất giác, tôi nhớ lại lời hứa khác năm xưa, hỏi thế ngày xưa mental breakdown vì chuyện gì thế? “It’s you!” Sushi nói!

“Why?”. Tôi hỏi. Sushi lại thả mặt cười haha, và nói rằng, có muốn biết không? Muốn biết, thì bây giờ quay lại Mỹ gặp cậu đi, rồi bọn mình sẽ cùng roadtrip tới cái cầu đấy, và cậu sẽ nói cho tôi biết chuyện gì, không phải là cậu không giữ lời hứa mà cậu muốn tôi và cậu phải ở đó thì mới nói được. Sushi hỏi tôi đã lập gia đình với cậu bạn Nhật chưa, tôi nói chưa, vẫn ế mà. Thế còn cậu thì sao? Sushi không trả lời. Chỉ nói là: “Quay lại đây đi, I’ll tell you!”.

“Thế giờ quay lại chụp cho cái ảnh khác rồi lại hứa giữ 10 năm nữa nhé?”. Tôi đề nghị!

“Được chứ, sẽ giữ suốt đời luôn!” Sushi trả lời!

Hmm, nhiều khi tôi không biết tôi có gây tổn thương gì cho người khác mà tôi không biết không, nhưng tôi hay bị fall for những đôi mắt nâu đen và hàng lông mày rậm… Sushi không giữ lời hứa nói cho tôi biết lý do buổi chiều hôm đấy vì sao tâm lý bất ổn rồi! Không lẽ giờ lại phải quay lại Mỹ à? Quay lại giờ là lấy chồng đó haha😊

#nhatkyhakin
#memories

Ảnh: Chuyện về Sushi nhưng hình là nem cuốn nhé :D.https://www.facebook.com/photo/?fbid=10161725094675940&set=a.310312800939

#627: Một pha bị bắt cóc. Vất vả vì nhiều fans :))

Một pha bị bắt cóc. Vất vả vì nhiều fans :))

Bé Mây từ ngày nghe cô Hà Kin đàn hát thì chỉ cần nhìn thấy cô tới là mắt đã sáng rực, ánh mắt đắm đuối ra nắm tay nắm chân cô. Mây để ý là mẹ Van của Mây và các bạn mẹ cũng mê cô và mỗi lần nịnh được cô hát là mẹ Vân sẽ cho cô đủ thứ quà. Mẹ Vân có hẳn một cái “xưởng” làm bánh kẹo ngon tuyệt đỉnh mà mỗi lần làm không bán cho ai cả chỉ để cho tự ăn tự sướng, nó ngon tới mức Hà Kin bứt rứt giá mà mọi người được biết nó ngon tới thế nào vì hàng chỉ nhà dùng. Mây để ý nịnh được cô hát là mẹ lại cho cô đuề hề bánh kẹo mẹ Mây làm.

Nhưng quả thật có những sự hâm mộ mà cô đã không ngờ tới.
Một buổi làm bánh kẹo lại tới, cô Hà Kin lại mò tới chực bánh kẹo của mẹ Vân. Cái nhà nhỏ bé xinh của mẹ con Mây rợp bạn mẹ hối hả làm bánh, thơm rực mùi bơ, mùi cheese, mùi bột, mùi marshmallow, mùi bánh nướng…. cô Hà Kin mê lắm. Bé Mây và bé Trúc, hai fans cuồng mới nổi của cô nhào ra nắm tay nắm chân sờ soạng cô dù mắt cô thì chỉ đang hau háu nhìn vào những chiếc bánh và kẹo nóng hổi. Mây thì thầm: “Cô ơi, lên gác chơi với bọn Mây chút xíu được không?”. Cô thấy bọn nó ưu ái mê mình quá, trẻ con thì không nên từ chối nên dù thèm ngồi ăn chực bánh lắm cũng bảo ừ cô lên, định bụng lên chơi chút rồi lại mò xuống xem làm bánh.

2 đứa nhìn cô âu yếm dẫn lên gác. Vừa bước vào phòng nhỏ 1 đứa dắt tay nắm chặt cô không cho đi đâu, 1 đứa khóa ngay cửa phòng, thấy mờ ám quá.

“Cô bây giờ là của Mây và Trúc”. Bọn nó không ngại ngần giấu diếm.

“Sao mình không xuống dưới nhà chơi cho đông vui nhỉ? Trên này có mấy cô cháu mình buồn quá”. Tôi thắc mắc.

“Không, cô phải ở đây, ở đây cô mới CẢM NHẬN được Mây”. Mây nói.

Tôi ngưng mất 10s vì ý tưởng này quả là không ngờ tới.

“Bây giờ cô ở đây, cô hát cho Mây nghe được không?” Mây đề nghị

Mắt 2 đứa trẻ con nhìn tôi sáng rực. Tôi bảo thế hát bài gì bây giờ? Bọn nó bảo muốn nghe tất cả những bài mà tôi hay đàn hát mỗi lần tụ tập với đám bạn của mẹ. Mọi ngày tôi đàn hát đông khán giả quá, các cháu đã âm thầm lên kế hoạch một ngày bắt cóc riêng mình cô.

Tôi buồn cười lắm luôn rồi và phải vặn vẹo lại chút:

“Nhưng sao cô phải hát riêng cho Mây và Trúc?”

“Hôm nọ cô hát mẹ cho cô ba hộp lạc đó mà, cô còn ba hộp lạc đấy không?” Mây nói.

Tôi ú ớ, thì ra là tận thu tôi. Mà đương nhiên làm gì còn hột lạc nào nữa, thật là hỏi móc máy!!!!

Bắt cóc ai đồ và tận thu tranh thủ từ ba hộp lạc của mẹ. Chưa kể ai đồ phải ngồi riêng với phan để CẢM NHẬN được phan. Quả là một nước đi không ngờ tới!.

Đương nhiên tôi phải ngồi hát rồi vì hai đứa chắn cửa đi đâu được mà đi.

Và đúng là fans, tôi hát gì bốc phét gì các cháu cũng nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.

Một lúc sau khi tôi trốn thoát được để được mò xuống ăn vụng bánh tiếp. Các cháu lại ngồi dí sát bên, thế là tôi lại ngồi gấp cho mỗi đứa 1 bông hoa bằng giấy. Cầm bông hoa các cháu lại mắt chữ O mồm chữ A =)). Mây lại mê quá, tới mức chạy lên nhà móc được 20k tiền tiết kiệm đem xuống tặng cô, bảo là có gì cô mua kẹo của mẹ cháu đi =)).

May mà các cháu mới biết cô hát hay với gấp hoa đẹp, chứ lại đủ lớn mà thấy ảnh cô chụp đẹp cỡ nào nữa thì chắc bị bọn nó nuôi nhốt thật luôn quá =)).

Trước khi về mẹ Vân lại dúi cho mấy túi bánh kẹo thơm lừng vừa làm xong, mà lần này cô Hà Kin phải giấu vội vàng sợ Mây nhìn thấy, Mây mà thấy thì mấy buổi nữa có khi tôi phải gấp 20 bông hoa là chắc :D.

À mà giờ mới thấy thấm đời hát rong sao nó bèo bọt ghê ta, hát khản cả cổ đàn tòe cả tay được có mấy hộp lạc với kẹo mà còn bị tận thu nữa :D.

Các bạn cũng đừng cười tôi, tôi chỉ lòe được trẻ con làm fans thế thôi, có fans là được zồi 😊).

Ảnh: Mây mới có 7 tuổi thôi, còn đang đọc và viết chưa sõi. Nhưng tôi thích cái tên “Hà Cim” Mây tự mò đánh vần ra thế, đáng yêu quá cơ, chắc làm nick mới của tôi ok đó!!! Note tiếng Anh thì của Trúc, lớn hơn Mây xíu nên đánh vần hẳn tiếng Anh hihi

#hakindiary
#nhatkyhakin

#625: Ở NƠI XA PHÍA TRÊN RẶNG CHÂN TRỜI

Hôm nay vừa tròn 49 ngày của Bà nội.

Do trúng vào ngày Tết nên gia đình đã làm lễ cho bà sớm hơn. Nhưng thầy nói bà an yên lắm, có lẽ bà đã đi rồi! Cô giúp việc nói khi bà kêu mệt và nằm nghiêng xuống, cô xoa lưng cho bà, thấy bà cứ lịm đi rồi bất ngờ thấy một luồng sáng rất mạnh rọi thẳng vào tường, cô còn tưởng là đèn pin ai chiếu nhưng lúc đó chỉ có cô và bà. Linh tính cho cô biết đó là giây phút bà rời đi. Và có lẽ đó là một trong những cách rời xa trần thế thần tiên nhất, như anh Cường nói “đi thẳng tới cửa trên”, tới một nơi rất cao, rất xa, phía trên những rặng chân trời.

Bà mất rồi, tôi chính thức không còn ông bà nào trên trần gian này nữa. Tôi may mắn và hạnh phúc vì có quê, có đủ đầy ông bà, bố mẹ, cô dì chú bác. Tôi là đứa cháu lớn nhất về vai vế cả bên nội lẫn bên ngoại. Riêng bên nội, tôi còn sinh ra đầu tiên, được “độc chiếm” ông bà cho tới tận khi 6 tuổi, tôi được nâng niu chiều chuộng với đặc quyền của “đứa cháu đầu tiên”. Thế nên, có lẽ có những điều chỉ “đứa cháu đầu tiên” này hiểu được. Thật kỳ lạ, tôi vẫn nhớ như in hai búi tóc hai bên cùng nụ cười sảng khoái thích thú của bà khi tôi “nịnh thối”: “Bà ơi, sao bà xinh thế được?”. Mà lúc đó tôi còn chưa tới 5 tuổi. Không biết vì sao, ký ức này lại rõ ràng đến thế. Có lẽ vì nụ cười hạnh phúc và vô cùng thú vị ấy của bà đã ấn tượng tới mức một đứa bé gần 5 tuổi cũng nhớ được. Và cho tới bây giờ vài chục năm sau, tôi mới hiểu được nụ cười sảng khoái ấy, có lẽ chưa ai từng khen bà một câu nói như thế trong cuộc đời, bất kể là một lời nói thật hay là một lời nịnh đầm.

Tôi hay suy nghĩ về việc, nếu một ngày người thân của tôi rời tôi đi trước, tôi sẽ phải đối mặt với chuyện ấy như thế nào? Thỉnh thoảng, khi đứng trước một không gian mênh mông rộng lớn, tôi hay nhìn về phía đường chân trời nếu đó là một buổi hoàng hôn rạng ánh hồng, sẽ là những vì sao nếu đó là một buổi tối trời trong. Còn nếu là một buổi sớm mai khi một ngày tôi có thể dậy sớm, tôi hay ngắm nhìn những giọt sương trên chiếc lá, rồi tôi sẽ lắng nghe tiếng gió và tiếng chim ríu rít. Tôi nghĩ về việc mình sẽ hiểu những hạt nguyên tử nguệch ngoạc lẫn lộn trong hơi sương, trong mùi của đất, trong tiếng chim hót, trong rạng hồng ở nơi đường chân trời và trong ánh sáng của hằng hà những hạt sao trên bầu trời kia, chúng được tình cờ chạm vào nhau như thế nào, để tái sinh trong muôn vạn kiếp và hình hài của vũ trụ. Tôi muốn hiểu, bởi tôi muốn nghĩ về việc khi một sinh thể rời xa trần thế, những hạt nguyên tử đã tạo ra họ sẽ đi về đâu? Chúng lại tan vào đất, vào nước, bay vào mây, cuốn vào gió, carbon trở lại thành khí, hydrogen biến thành hơi nước, canxi trở thành chất dinh dưỡng để nuôi những mầm cây lớn lên, natri đọng thành hạt muối nơi đại dương nhưng cũng có thể lại ở trong một giọt nước mắt. Vòng tuần hoàn của hệ sinh thái lại tiếp tục quay trong vô lượng kiếp. Không có nguyên tử nào biến mất, chúng chỉ lại chạm vào nhau tình cờ để biến thành những vật chất mới.

Thế là đâu đó, cơ thể vật chất của người thân chúng ta sẽ vẫn luôn ở đâu đây, vẫn ở trong bầu khí quyển, trong những chiếc lá, trong những giọt nước và cả những hòn đá. Linh hồn họ có thể cũng được được lưu giữ ở một chiều không gian khác. Chúng ta đều là một phần tất yếu đến rồi đi của vũ trụ này, và ta phải học cách chấp nhận điều đó!

“Học cách chấp nhận”, là điều thật khó khăn, là điều mà có học bao nhiêu lý thuyết, chuẩn bị trước bao nhiêu tinh thần rồi cũng không hề dễ dàng gì khi điều đó xảy đến.

Những ngày cuối đời, tóc bà vẫn dày và còn nguyên, đến nỗi bà phải cạo đi cho dễ vệ sinh, nếu như vẫn để cuốn lại thành 2 búi như khi cháu 5 tuổi, thì vẫn dày y như vậy đấy. Bà cũng không hề lẫn chút nào, vẫn nói chuyện rõ ràng, rành mạch, vẫn minh mẫn đến bất cứ ai cũng phải ngạc nhiên đó là một bà cụ đã 95 tuổi. Căn bệnh OCD cả cuộc đời hành hạ tinh thần bà vẫn không giảm bớt quá nhiều. Ngay trước khi bà mất, bà vẫn tự vệ sinh sạch sẽ, tự thay quần áo mới, vẫn gấp mọi cái khăn và áo, quần, bỉm xung quanh giường thật gọn ghẽ. Bà chỉ kêu đau bụng một chút rồi nằm xuống thôi. Đã vài tháng rồi cháu không về quê thăm bà, gọi điện thì lúc được lúc không vì điện thoại của bà mọi người toàn quên sạc, thế nên cháu không kịp nói lời nào để tạm biệt bà cả, nhưng kể cả bây giờ bà chả còn 2 cái búi tóc ấy nữa cháu sẽ vẫn khen bà của cháu xinh, vì cháu nhớ lắm cái nụ cười sảng khoái hạnh phúc ấy của bà.

Căn phòng của cháu có một cái ban công, may mắn nhà hàng xóm ngay đối diện ban công không quá cao để cháu vẫn nhìn thấy được trăng và những vì sao vào những đêm tối trời trong. Sau khi bà mất, cháu ngồi trước ban công và lại nghĩ về việc bà đang bay ở đâu phía trên cao kia nhỉ? Vũ trụ rộng lớn kia kỳ diệu thật đấy, phải trải qua biết bao nhiêu trận supernovae, bao nhiêu những phản ứng hóa học, bao nhiêu những xác suất, bao nhiêu những sự tình cờ, bao nhiêu những sự sắp đặt vô tình hay hữu ý, bao nhiêu những dặm trường của không thời gian để những hạt nguyên tử kết tinh thành những sinh thể, và phải qua bao nhiêu duyên kiếp để những sinh thể ấy được trở thành ruột thịt của nhau giữa bao la này? Cháu thích nhìn rặng chân trời vì nó gợi về sự mênh mông của vũ trụ và sự sống, sự xa xôi không còn với được tới của những điều ta đã mất, những cũng là điều kỳ diệu của tạo hóa khi trong sự mênh mông ấy, ta được làm người thân của nhau và được yêu thương nhau.

Được sinh ra trên thế gian này đã là một điều may mắn, được làm người thân của nhau đã là sự tình cờ của triệu tỉ sự tình cờ. Hiểu được rạng hồng nơi phía đường chân trời kia không gì hơn là để biết ơn những gì mình đã và đang có, đề dù cho một ngày người ta yêu thương không có trên trần đời này nữa, ta vẫn biết rằng mình đã may mắn tới thế nào khi được là người thân của nhau giữa vũ trụ này, và biết rằng họ sẽ vẫn ở trong hạt không khí ta thở, trong mầm cây đang lớn, trong hòn đá dưới bước chân, trong ánh mặt trời cuối ngày về phía rặng chân trời, và trong cả giọt nước mắt vừa rơi. Một ngày nào đó, họ sẽ lại tái sinh, và lại tiếp tục yêu thương và được yêu thương trong muôn vạn kiếp!

49 ngày của Bà nội. Cháu nhớ bà nhiều lắm! Cháu thương bà!

To heal myself.

#grief

#623: NHỮNG CON SỐ CHẤN ĐỘNG VÀ CÂU CHUYỆN VỀ HƠN NỬA TRIỆU LIỆT SĨ CHƯA ĐƯỢC TRỞ VỀ NHÀ.

“Hết kháng chiến nếu con còn chưa về
Mẹ ơi vui lên, mẹ có đứa con anh hùng
Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước
Với con thế thôi, còn gì đẹp hơn?”

Trong không khí yêu nước và rộn ràng khắp muôn nơi, để mình chia sẻ với các bạn một câu chuyện.

BẠN CÓ BIẾT?

Chúng ta có tổng cộng 1.146.250 liệt sĩ trên cả nước. Trong đó chỉ riêng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, số liệt sĩ là 849.018, nhưng sau hơn 50 năm, hơn nửa số liệt sĩ này, VẪN CHƯA ĐƯỢC TÌM THẤY hoặc CHƯA ĐƯỢC ĐỊNH DANH để được trở về nhà đoàn tụ với người thân. Gần 850.000 liệt sĩ: vẫn còn hơn 200.000 hài cốt chưa được tìm thấy và hơn 300.000 hài cốt đã được quy tập nhưng CHƯA THỂ ĐỊNH DANH. Và hành trình ấy vẫn đang tiếp tục với bao nhiều khó khăn và gian nan.

Các gia đình của hàng trăm nghìn những liệt sĩ, những người lính đã mất tích trong chiến tranh này vẫn mòn mỏi chờ đợi được đón họ trở về với gia đình cho dù chiến tranh đã đi qua 50 năm.

Hòa bình thật là đẹp, cho dù nó không hoàn hảo với tất cả mọi người nhưng chắc chắn một điều rằng không có điều gì có thể dành cho tất cả mọi người. Nhưng hòa bình là điều vô cùng quý giá và phải biết bao xương máu của cha ông mới giành được lại, đôi lúc vì thế hệ sau được sống trong hòa bình lâu quá nên không nhớ hết và không thể hiểu được những mất mát của cả một dân tộc đã phải trải qua. Đương nhiên có cả mình trong đó!

Những ngày qua, không khí Yêu nước lên cao hừng hực với các bạn trẻ, mà cũng điều hiếm thấy từ nhiều thập kỷ qua, là cá nhân mình quan sát thấy như vậy. Có lẽ vào những dịp này, việc chia sẻ một vài con số “đặc biệt” có lẽ sẽ được chú ý hơn cả là vào những dịp khác, khi mà cơn “hào khí” qua đi, nhiều điều lại rơi vào lãng quên và lại không nhiều người quan tâm tới những ý nghĩa của chúng.

Rất nhiều những người lính đã bỏ mạng ở các chiến trường và vẫn nằm lại ở đó, còn không kịp cả được cho một nắm mộ ghi danh dù vội vàng để sau này sẽ được tìm thấy để trở về nhà. Và cả khi một số đã được tìm thấy, những xương cốt chỉ là những mảnh vụn đã hòa tan vào đất và nước, kể cả dùng những công nghệ khoa học DNA hiện đại nhất cũng khó lòng xác định được, thậm chí là không thể.

Và đâu đó trong hàng triệu người dân với không khí rực rỡ ngoài kia, vẫn là những sự nhói đau người cha người mẹ đã quá già để đón con trở về, những người thân chờ anh em của họ được đoàn tụ dù chỉ được gửi lời chào nhau qua những nén hương.

Hơn hai trăm nghìn hài cốt liệt sĩ vẫn chưa được tìm thấy. Ba trăm nghìn hài cốt đang chờ đợi sự đột phá của khoa học hiện đại để được đính danh, để được về với người thân, để được GHI DANH và NHỚ ƠN. Đó là người thân của biết bao nhiều gia đình. Đã có rất nhiều những người mẹ, người cha đã không chờ được tới ngày đón họ trở về.

Việc xác định được danh tính của những hài cốt liệt sĩ này chỉ có thể thông qua công nghệ DNA (hày là ADN trong văn phong tiếng Việt). Nhưng đây là một “nhiệm vụ” khó khăn và thách thức bậc nhất cho cả ngành khoa học thế giới ở lĩnh vực này. Quá nhiều khó khăn và thử thách.

1. Điều kiện thời tiết nhiệt đới gió mùa khiến xương cốt phân hủy rất nhanh và sâu, thời gian đã quá lâu. Với hơn 50 năm, DNA của người còn lẫn chung vào với các loài sinh vật, thực vật khác hoặc thậm chí đã bị phá hủy hoàn toàn.

2. Số lượng hài cốt quá lớn, và thậm chí còn lẫn lộn lẫn nhau nếu là những vụ hy sinh tập thể. Việc có thể xác định được danh tính cho từng mảnh xương bắt buộc phải dùng cả một hệ thống công nghệ cấp độ mass và rất hiện đại mới có khả năng xử lý được toàn bộ số lượng hài cốt ở cấp độ lớn này.

3. Hệ thống dữ liệu (database) đối chiếu dữ liệu để khớp DNA với người thân chưa đầy đủ trong điều kiện hoàn cảnh Việt Nam. Chưa kể, thời gian đã quá lâu, những người thân trực hệ của họ đã ra đi rất nhiều, buộc phải dùng công nghệ DNA thông qua khớp một phần DNA với những người họ hàng xa hơn. Công nghệ này khó khăn và phức tạp hơn rất nhiều lần.

Đó là 3 yếu tố khó khăn lớn nhất, thử thách bậc nhất với toàn bộ giới Khoa học pháp y toàn thế giới.

Kể từ sau chiến tranh, đã có rất nhiều nỗ lực từ chính phủ để có thể tìm kiếm hài cốt và định danh được các hài cốt liệt sĩ để mang họ trở về với gia đình nhưng gặp muôn ngàn khó khăn, khó khăn từ việc tìm kiếm cho tới tìm được rồi có được công nghệ để định danh. Và những năm tháng qua, đã và đang có rất nhiều những con người thầm lặng quyết tâm đến cùng để biến những điều không thể thành có thể. Với sự hỗ trợ và hợp tác của cả hai bên chính phủ Mỹ và Việt Nam, thông qua những Chương trình về Hòa giải và Khắc phục hậu quả chiến tranh, những nhà khoa học hàng đầu thế giới về DNA đã tới Việt Nam, cùng bắt tay với những nhà khoa học Việt Nam miệt mài trong phòng lab để nghiên cứu ra những công nghệ và hệ thống dữ liệu hiện đại nhất để một ngày những mảnh xương ấy được có tên có tuổi và được trở về nhà trong vòng tay của người thân. Nếu thành công, không chỉ cả triệu gia đình được đón những người thân của họ trở về nhà, mà còn là bước đột phá vô cùng quan trọng cho ngành khoa học pháp y toàn thế giới. Bởi vì nếu có thể định danh được những mẫu vật đã bị phân hủy DNA nặng tới cỡ này, thì có thể ứng dụng được rất nhiều vào khoa học tội phạm, khoa học nghiên cứu sinh học cổ đại. Có lẽ rất nhiều bí ẩn, những vụ án lạnh (cold cases) có khi của cả hàng thế kỷ trước cũng có thể có lời giải đáp. Và chắc chắn, công nghệ ấy cũng sẽ được chia sẻ để giúp tìm kiếm cả những liệt sĩ là những người lính của “bên kia chiến tuyến”.

Trong trung tâm Giám định giám định DNA (CDI) ở Hà Nội, nơi diễn ra trực tiếp các hoạt động nghiên cứu công nghệ DNA giải trình gene thế hệ mới, có một căn phòng lớn, là phòng thờ của những liệt sĩ vô danh. Những nhà khoa học hàng đầu thế giới, có người hoàn toàn còn không rõ tâm linh là gì và cũng không tin, nhưng từ khi họ bắt đầu dự án, họ đã luôn tới kính cẩn thắp những nén hương và cầu xin những lời phù hộ.

Và tất cả vẫn đang lao động miệt mài, họ vẫn thầm lặng làm những công việc của mình, mà những công việc ấy, thật mong một ngày họ thật xứng đáng được ghi danh, bất kể có là người Việt hay không.

Những ngày này, những bài hát về hòa bình vang lên khắp ngõ ngách và báo đài. Mấy nay nghe có lời bài hát:

“Hết kháng chiến nếu con còn chưa về
Mẹ ơi vui lên, mẹ có đứa con anh hùng
Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước
Với con thế thôi, còn gì đẹp hơn?”

Thi ca lãng mạn và dịu nhẹ vậy thôi, nhưng mẹ sẽ không bao giờ vui được khi con còn chưa về, dù khi con về chỉ còn là một nắm xương bé nhỏ đã phơi trong đất trong mưa qua bao tháng bao năm. Nhưng một ngày, chắc chắn sẽ có người mang những đứa con anh hùng ấy trở về cho mẹ, cho cha.

À, bài hát thì rất cảm động rồi, hòa bình chắc chắn là đẹp rồi, nhưng chỉ nhắc rằng, ngoài kia nỗi đau chiến tranh vẫn còn âm ỉ day trong lòng biết bao nhiêu con người, bao nhiêu gia đình, và những điều bạn nên biết, và những điều đừng quên nhé!

Còn rất nhiều những nỗi đau hậu chiến khác đang ngày đêm cần được khắc phục, quan tâm nhiều hơn từ cộng đồng, xã hội, như là những tháo gỡ bom mìn, những số phận con người không lành lặn trở về từ chiến tranh, những nạn nhân của chất độc da cam… và cũng đang có rất nhiều những con người thầm lặng đã và đang “viết tiếp câu chuyện hòa bình”, đang nỗ lực hết mình để xoa dịu được một phần nào những nỗi đau lớn lao này.

Mong một ngày, mình sẽ kể được câu chuyện DNA này cho tất cả. Please pray!

Fun fact: Các nhà khoa học đang miệt mài nghiên cứu trong phòng lab, đặc biệt ở giai đoạn đầu, đều rất nhiều (nếu không nói là phần lớn) là phụ nữ: những cô gái Việt Nam bé nhỏ đáng yêu còn rất trẻ và có những đôi mắt thông minh sáng rực!

#607: Mẹ sẽ đi đâu?

MẸ SẼ ĐI ĐÂU?

Có những phim xem từ thủa còn ngây thơ cũng không hiểu lắm, hoặc là cũng chưa ngấm lắm, xem chỉ là xem thôi.

Thế mà tới cái tuổi này bỗng nhiên được xem lại, chỉ một phân đoạn ngắn thôi chẳng có đao to búa lớn, giật gân móc mắt nín thở hay những khuôn mặt nhựa điệu đà, mới restore lại được cảm giác làm phim nguyên bản đích thực nó là thế nào, để nhớ lại thủa vì sao bạn muốn được làm phim.

Được đi học làm phim và đang làm phim đấy, là “tỉnh” lắm đấy mà xem những đoạn phim này mà nó khóc trôi ngang với gió mưa ngoài cửa.

Một sớm Xmas, người mẹ ung thư giai đoạn cuối gọi cậu con trai ngây thơ vào phòng để tặng quà, cũng có lẽ là mùa Giáng Sinh cuối cùng. Mẹ tặng cho cậu một chiếc khăn choàng của một nhà ảo thuật làm quà Giáng Sinh. Cái cách mà người mẹ chuẩn bị tâm lý cho cậu bé về việc mình sắp đi xa nó tinh tế, sâu sắc, ngấm thấu đến tận tim.

“Con có biết một con sâu sau đó sẽ biến thành gì không?”

“Nó sẽ thành một con bướm”.

“Đúng rồi, thế con hãy nghĩ mẹ sẽ đang bay đi đâu đó, mà một ảo thuật gia thì biết nhiều điều bí mật lắm. Ta không nhìn thấy một điều gì đó, không có nghĩa là nó không ở đấy. Thế nên cứ tưởng như là mẹ đã đi mất, nhưng ảo thuật gia thì vẫn biết rất rõ mẹ đang ở đâu.”

“Thế thì… mẹ sẽ ở đâu?”

“Ở ngay đây này, ở ngay bên trong của ảo thuật gia này”.

“Thế con còn được nói chuyện với mẹ khi mẹ ở trong đó không?”

“Ôi luôn luôn, lúc nào cũng được nhé. Con sẽ không nghe thấy được giọng mẹ, nhưng sâu thẳm bên trong, con sẽ biết được mẹ đang nói gì”.

“Nhưng mà thế không đủ được”

“À, tất nhiên là không thể đủ rồi, Nó không phải là tất cả. Mà bọn mình ai cũng muốn có tất cả đúng không? Nhưng bọn mình sẽ luôn có một thứ, một thứ vĩ đại nhất mà bọn mình lúc nào cũng có được, con biết là gì không? Đấy là những giấc mơ! Lúc nào chúng ta cũng có thể gặp nhau ở trong những giấc mơ”

HÌnh ảnh ẩn dụ về món quà của một ảo thuật gia cho cậu bé tinh tế tới nhường nào. Một người ảo thuật gia biết rất nhiều bí mật mà người thường không thể biết. Mẹ vẫn luôn ở đây, và sẽ có cách kết nối được với mẹ, món quà sẽ làm cậu bé trở thành một ảo thuật gia, cậu sẽ đi qua những năm tháng tuổi thơ và lớn lên với những bí mật đó, là cái cách để vượt qua những nỗi đau tinh thần một nhẹ nhàng và bình yên nhất cho một đứa trẻ. Và cái triết lý “gặp nhau nơi sâu thẳm trong những giấc mơ” đấy, nó là một điều có thật!

Phim mình xem từ lúc tuổi teen tới giờ rồi, những phong cách làm phim nhẹ nhàng tinh tế này nó cũng ngấm vào mình từ nhỏ. Những đề tài rất đời, những câu chuyện tưởng như rất cũ, những phong cách làm phim rất đơn giản mà vô cùng tinh tế, sâu sắc bén ngọt thấm thía vào tận tâm can và tính giáo dục cực cao. Những bộ phim của thủa không lạm dụng kỹ thuật, đề tài giật gân, mà diễn xuất đỉnh cao của những khuôn mặt nguyên bản tuyệt đẹp, những câu thoại không thừa dủ chỉ nửa chữ, mà tính mỹ cảm và hình ảnh và ánh sáng luôn ở mức hoàn hảo một cách tự nhiên nhất.

Chỉ tiếc là lúc mình có cơ hội được đi học phim và làm phim, lại rơi vào lúc thế gian thay đổi quá nhanh, mọi thứ lộn xộn, màu mè, vội vàng, lạm dụng quá nhiều kỹ thuật. Những bộ phim này cứ chìm nghỉm dần trong thế giới đại đồng ồn ào vội vã. Đâu đó vẫn có những bộ phim về đề tài nhẹ nhàng thế này, cũng đem lại nhiều nước mắt cho người xem, nhưng mà thực sự để được tính sâu sắc nguyên bản và dễ chịu, không quá giáo điều, để khán giả tự ngấm và tĩnh lặng thế này, gần như không còn nữa, vì lớp khán giả mới cũng không đủ cả kiên nhẫn để xem một bộ phim nhẹ nhàng. Đến người Mỹ giờ cũng không làm lại được như thế này nhiều nữa.

Nhưng ở một khía cạnh khác, nó lại lên dây cót cho mình, vì đó sẽ vẫn là những thể loại phim mình theo đuổi. Mình vẫn tin một ngày, khi sự ồn ào vội vã tới một cái đỉnh nào đó, nó sẽ sớm quay trở lại và trân trọng những giá trị nguyên bản, những tinh túy bị lãng quên, sự chậm rãi và những điều đơn giản nhất!

(Trích phim Stepmom, đạo diễn: Chris Columbus. Sx năm 1998)

#606: KHÔNG OÁN TRÁCH

KHÔNG OÁN TRÁCH

Tại một thành phố của nước Mỹ, có một vị khách trung niên bắt taxi đến sân bay.

Sau khi lên xe, vị này phát hiện ra chiếc xe mà mình đang đi không chỉ có vẻ ngoài bắt mắt mà bố trí trong xe cũng rất ngăn nắp, trang nhã. Tài xế ăn mặc rất chỉnh tề, lịch sự. Khi xe vừa chạy, ông ấy liền nhiệt tình hỏi hành khách xem độ ấm trong xe đã thích hợp chưa? Không lâu sau, ông lại hỏi hành khách muốn nghe nhạc hay radio? Hành khách lựa chọn nghe nhạc và một đoạn hành trình thoải mái của hai người bắt đầu.

Khi xe dừng trước một đèn đỏ, lái xe quay đầu lại và bảo cho vị khách biết trên xe có tờ báo buổi sáng và tạp chí định kỳ. Ngoài ra, phía trước còn có một tủ lạnh nhỏ, trong tủ lạnh có nước trái cây và cocacola, hành khách có thể tự lấy dùng, nếu muốn uống cà phê, bên cạnh cũng có bình thủy chứa cafe nóng.

Người tài xế mở lời:

– “Tôi là một người dễ nói chuyện, nếu anh muốn nói chuyện phiếm thì tôi có thể nói cùng anh. Nếu anh muốn nghỉ ngơi hoặc ngắm phong cảnh, tôi sẽ yên lặng lái xe, không quấy rầy anh.”
Sự phục vụ đặc biệt này khiến vị khách thực sự ngạc nhiên, anh không khỏi nhìn vị tài xế thắc mắc, khó hiểu. Vị khách cất lời hỏi:

– “Từ bao giờ anh bắt đầu sự phục vụ này vậy?”

Trầm mặc một lát, vị tài xế nói:

– “Thực ra, khi mới bắt đầu, xe của tôi cũng không có cung cấp dịch vụ toàn diện như bây giờ. Tôi cũng chỉ giống những người khác, hay phàn nàn, thường xuyên càu nhàu khách, phàn nàn chính phủ bất tài, phàn nàn tình hình giao thông không tốt, phàn nàn xăng quá đắt đỏ, phàn nàn con cái không nghe lời, phàn nàn vợ không hiền thục… cuộc sống mỗi ngày quả thực là ảm đạm.

Nhưng một lần, tôi vô tình nghe được một cuộc đàm thoại về cuộc sống trong một tiết mục quảng cáo. Đại ý là nếu bạn muốn thay đổi thế giới, thay đổi cuộc sống của bạn, đầu tiên hãy thay đổi chính mình.

– Nếu bạn cảm thấy luôn không vừa lòng thì tất cả những chuyện phát sinh đều khiến bạn cảm thấy như gặp xui xẻo.

– Trái lại nếu bạn cảm thấy hôm nay là một ngày may mắn, như vậy hôm nay mỗi người bạn gặp phải, đều có thể là quý nhân của bạn.
Cho nên tôi tin rằng, nếu tôi muốn vui vẻ, phải thôi phàn nàn, phải thay đổi chính mình. Từ thời khắc đó, tôi quyết định sẽ đối xử tử tế với mỗi hành khách của mình.

Năm thứ nhất, tôi sửa sang xe trong ngoài sạch sẽ, trang trí mới hoàn toàn. Tôi luôn nở nụ cười với mỗi hành khách, kết quả là thu nhập năm đó của tôi tăng lên gấp đôi.

Năm thứ hai, tôi dùng lòng chân thành của mình để quan tâm chia sẻ niềm vui cũng như nỗi buồn của khách hàng. Đồng thời tôi cũng khoan dung và thăm hỏi khách hàng nhiều hơn. Thu nhập năm thứ hai của tôi tăng gấp đôi năm thứ nhất.

Đến năm thứ ba, cũng chính là năm nay tôi đã biến chiếc xe của mình thành một chiếc xe “5 sao” độc nhất này. Ngoài thu nhập tăng lên, hiện tại khách hàng mà tôi chở phần lớn đều là khách quen.

Đến nơi, tài xế xuống xe, ra phía sau giúp hành khách mở cửa, cũng đưa một tấm danh thiếp đẹp, nói:

-“Mong lần sau có thể tiếp tục phục vụ anh.”

Việc làm ăn của anh tài xế không hề bị ảnh hưởng khi nền kinh tế trở nên đình trệ. Anh đã thay đổi, không chỉ sáng tạo ra một nguồn thu nhập tốt, mà còn tạo nên một cuộc sống bình yên như vậy.
Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường gặp phải không ít người luôn mang trong lòng tâm oán trách. Họ oán trách cha mẹ không công bằng, oán trách công việc quá nhiều, oán trách bạn bè không hiểu mình, thậm chí trời mưa hay trời nắng cũng oán trách…
Họ không biết được rằng, oán trách là một loại cảm xúc xấu nhất khiến mối quan hệ căng thẳng và mâu thuẫn trở nên kịch liệt hơn. Nó không chỉ khiến cho sức khỏe của chính bản thân người ấy xấu đi mà còn khiến người thân bạn bè dần dần xa lánh họ.

Mục sư người Mỹ – Will Bowen đã viết trong cuốn “A Complaint Free World” (Thế giới không có lời phàn nàn) rằng :

– ” Những người phàn nàn quanh năm cuối cùng có thể bị cô lập và bị mọi người xung quanh xa lánh. Oán giận là một loại độc dược. Nó có thể làm giảm nhiệt huyết, phá hủy ý chí, hạ thấp địa vị, hủy hoại cả tâm và thân của con người. Cho nên, oán trách vận mệnh chi bằng hãy cải biến vận mệnh, oán trách cuộc sống chi bằng hãy cải thiện cuộc sống”

(CÂU CHUYỆN SƯU TẦM TRÊN MẠNG – NẾU BIẾT TÁC GIẢ BÀI VIẾT XIN BỔ SUNG).

**************************

Đây là một câu chuyện rất dễ hiểu và tớ thấy rất đúng ở nhiều khía cạnh, cho dù nó không phải đúng trong mọi hoàn cảnh. Nhưng một điều rất rõ ràng tớ nhận ra là: “Cuộc đời thay đổi khi bạn thay đổi”.

Tớ quen và từng làm việc với một bạn này. Mặt bạn ấy lúc nào cũng khó đăm đăm. Cũng chẳng phải vì bạn ấy chảnh chọe hay xấu tính gì. Nhưng kiểu mặt bạn thế mà bạn lại có thêm tính tự ái vặt và hay chê bai, phàn nàn. Luôn có tinh thần là: “Mày không cần tao thì tao cũng chẳng cần mày”. OK tính đó thì mình… cũng có. Nhưng có một lần bọn mình ngồi ăn trưa nói chuyện với nhau. Có một người làm ở tầng trên đi qua bọn mình, tuy không chung chỗ làm nhưng mà cũng đại loại có biết nhau. Người đó thấy mình ăn bèn nhoẻn miệng cười chào. Còn bạn kia thì không thèm cả vẩy liếc một cái. Thế là mình thấy mặt bạn nóng lên, rồi bạn lại giọng phàn nàn quen thuộc, bạn lại cáu lên: “Ủa kỳ thật, sao cùng biết nhau mà nhìn mình thì không cười lấy một miếng, gặp nhau bộ chào được nhau khó khăn thế à?” Rồi bạn bắt đầu chê bai vì bạn suốt ngày gặp phải người bất lịch sự, bạn bị đối xử bất công bằng, bạn gặp toàn chuyện trời ơi đất hỡi… dường như cuộc sống của bạn chỉ có drama mà không ai hiểu cho bạn.

Thế rồi mình hỏi bạn: “Ủa nhưng em gặp mọi người em có chào họ không? Em có chủ động cười với họ trước không?” Bạn hơi ngưng một chút, rồi bạn bảo: “Ủa, ai mượn phải chào trước? Trước giờ có ai chào em tử tế với em đâu mà em phải chào lại?”. “Vậy nghĩa là người ta cứ phải chào em trước?” Bạn có vẻ hơi lúng túng trước câu hỏi của tớ và xua đi: “Trước giờ em vẫn chào mọi người bình thường mà? Là số em nó làm sao í. Chắc vì em không có đẹp”.

Suốt 2 tháng làm việc với bạn ấy hầu như đúng là chưa thấy bạn ấy chủ động chào ai bao giờ và mọi người cũng né không chơi với bạn ấy mấy. Bạn ấy cũng thuộc tuýp dễ bị kích động, dễ than thở và rất… hay lườm, mặc dù xét ra thì không phải là người xấu tính và lúc nhiệt tình với bạn thì bạn rất tốt bụng với mình.

Tớ thì rất hiểu vì sao bạn ấy dễ ức chế và hay phàn nàn, cái gì cũng có lý do của nó. Những lời phàn này của bạn ấy lại hầu hết không tự reflect lại bản thân rằng vì sao nó như vậy. Luôn than trách cuộc đời đối xử với mình không công bằng mà luôn quên mất mình có đang đóng góp hay hành xử công bằng hơn với cuộc đời hay chưa?

Đó là một bài học tớ cũng luôn phải học mỗi ngày và nói thật nó rất khó. Chắc chắn là phải học cả đời. Có những thứ thuộc về bản chất con người quả rất khó thay đổi. Nhưng những bài học cuộc đời dạy cho mình mỗi ngày để hiểu rằng: “Tính cách tạo nên số phận”. Đôi lúc nó nằm ở chính bản thân mình. Có thể nhiều lúc mình là người tốt khi mình nghĩ vậy, cuộc sống đúng là còn nhiều bất công, mình khó thay đổi được rất nhiều con người ngoài kia. Nhưng chí ít nếu mình hiểu ra vấn đề cũng là từ mình, mình bớt phàn nàn hơn, bớt chỉ trích cuộc đời hơn, tớ thấy tự bản thân cuộc sống của tớ dễ sống hơn và có thêm nhiều người nể nang và yêu quý mình hơn, công việc cũng suôn sẻ hơn vì mình cũng tự điều chỉnh từ chính mình thay vì cứ nghĩ rằng chỉ là lỗi tại người ta!

Mọi người hay hỏi khi thấy tớ kể về series “Nhật ký xe ôm” là: “Ủa sao Hà Kin hay gặp nhiều xe ôm kỳ lạ thế? Sao mình cũng đi xe ôm suốt mà chẳng bao giờ gặp ai như thế cả? Toàn người khó đăm đăm hoặc cà chớn…”. Thực ra Hà Kin chưa bao giờ nghĩ rằng mình có “số” gặp xe ôm khác biệt hơn những người khác, có lẽ đó là do tính cách xởi lởi và thích quan sát, thân thiện và không ngại nói chuyện của mình với họ. Mình luôn tới đứng trước chờ xe ôm để không bao giờ họ phải đợi. Mình để ý chiếc xe của họ có gì độc đáo, luôn bắt chuyện khi họ nói chuyện lại, chia sẻ những câu chuyện cuộc sống họ tâm sự, lặng im và tỏ vẻ cảm thông khi họ mệt mỏi, pha trò cùng họ khi họ hài hước, bắt chuyện khi thấy họ có tâm sự, kể cả khi họ sai khi vượt đèn đỏ mình cũng không cáu gắt và lựa chọn một sự giải thích… rất nhiều xe ôm đã nói với mình trước khi xuống xe: “Lâu lắm rồi mới có một người khách vui và thân thiện như chị đấy”, hoặc có anh còn từng nói: “Từ sáng tới giờ toàn chở người xấu gái à, có em là xinh gái nhất đấy, em xinh là là bởi vì em vui vẻ nhất đấy” ahihi! Và thế là mình có cả kho chuyện để kể như thế đó!

Có những ngày tháng xã hội ngập tràn những lời phàn nàn, chửi bới, chia rẽ, kích động. Nhưng mình cố gắng lựa chọn cho mình sự không phàn nàn, học, đọc, xem, làm những hoạt động đóng góp nho nhỏ cho cộng đồng theo sức của mình. Thôi, còn lại cứ để thiên hạ lo vậy!

Khi nào có cơn gì phàn nàn sau cũng được =)).

“Cuộc đời thay đổi khi mình thay đổi”. Hướng tích cực hay tiêu cực, là bạn chọn được đó!

Tặng các bạn những bụi hoa tươi mát trước hiên nhà! Mình tin là ai cũng trồng được hoa đẹp, là họ có thích và chịu khó hay không thôi!

P/S: Bài viết này lại KHÔNG dành cho ÁI KỶ, những kẻ đổ lỗi mọi thứ của bản thân sang thế gian này (vì nó không ăn thua gì)!

#605: Thứ ánh sáng diệu kỳ

Tôi đã được đi nhiều nơi có hoàng hôn rất đẹp, mặt trời rực rỡ long lanh như những quả cầu lửa, nơi nào càng nhìn thấy mặt trời càng khổng lồ thì nơi đó càng là buổi chiều tôi nhiều phấn khích.
Nhưng nếu để thấy được ánh vàng phản quang trên những ngọn núi gợi nhiều cảm giác mênh mông và bình yên nhất, là nơi khi nhìn thấy ánh hoàng hôn người ta muốn được hôn nhất, và phải là được hôn trên một cái nóc xe Jeep giữa những rặng canyons, thì đó chính là hoàng hôn ở Sedona. Tôi vẫn nói là nếu tôi tổ chức đám cưới, thì sẽ là phải tổ chưc ở trên một ngọn canyon, phải là một ngày hoàng hôn thật rực rỡ cơ, vả chỉ cần có chục người là đủ!

À nhưng tus này tôi lại không nói về hoàng hôn Sedona. Tôi nói về khoảnh khắc tôi gặp một bác nhiếp ảnh gia già trong một buổi chiều Sedona vảng vất tiếng sáo của người da đỏ, trên một ngọn canyon hầu như chẳng có một bóng người. Tình cờ là tôi và ông ấy cùng ngồi suýt xoa những mảng vàng óng ánh lấp lánh đang dội qua những bờ núi đá . Và cũng rất tình cờ là khi tất cả những vị du khách khác đang chen nhau để ngắm mặt trời lặn ở ngọn canyon ngay bên cạnh. Thì ở ngọn đồi đá này, chỉ có tôi và ông, và chúng tôi nhìn ngược lại hướng mặt trời lặn, nơi ánh kim phản quang lại từ bờ núi đá bên này sang bờ núi đá bên kia. Hai bọn tôi cùng có chiếc máy ảnh đeo trước ngực. Nhưng chẳng hiểu thế nào vào lúc đó, chẳng ai giơ lên chụp ảnh cả. Ông hỏi tôi có thích ánh sáng vào buổi chiều tà không? Tôi nói rằng đó là khoảnh khắc ưa thích nhất trong ngày của tôi. Ông bảo, còn với ông, đó là thứ ánh sáng tuyệt diệu nhất.

Rồi ông kể rằng, suốt hơn 60 năm làm một nhiếp ảnh gia, kể từ thời chiến tranh Việt Nam, ông đã chụp thứ ánh sáng tuyệt diệu này gần như cả cuộc đời. Vợ ông bao giờ cũng đúng 5 rưỡi là trở về nhà, vào ngày mùa đông thì sẽ âm u nhưng vào những ngày mùa hè, mỗi lần bà mở cửa cái xe Corvette cổ của bà là cả chiếc xe lẫn bà đều vàng rực cả con đường trước cửa nhà. Bà có mái tóc vàng óng ả và một nụ cười “rộng mở”, bất kể là ngày bà vui hay buồn thì cứ vào những ngày chiều tà lấp lánh ấy, mỗi lần bà mở cửa, ông lại chạy ra chụp bà. Ông bảo: “À, vì cái cửa kính xe và cái mái tóc ấy nó xinh đẹp bất tận”.

Và vào những ngày mùa hè nắng lâu, cứ khi màu nắng tàn hất vào cái bàn ăn nơi góc bếp là chắc chắn là tới giờ ăn tối. Và rất nhanh sau đó đèn vàng sẽ bật lên, bắt đầu một buổi tối chỉ có hai vợ chồng, những đứa con đi xa chỉ lễ tết mới về thăm bố mẹ.

Ông bảo cái ánh sáng ấy tuyệt diệu không phải chỉ vì nó đẹp đâu. Là vì cái màu vàng óng ánh ấy đã len sâu vào từng sợi kỉ niệm chạy ngoằn nghèo trong ký ức, nó luôn gợi sự bình yên, dịu dàng và một cảm giác được trở về nhà. Mái tóc vàng trong nắng của bà đổi màu dần theo thời gian, lốm đốm những sợi cước, ánh kim đã trở thành ánh bạc, và vẫn lên những ven sáng chói mắt mỗi khi ngược nắng. Rồi một ngày, bà cũng đã về hưu, bà cũng không lái chiếc xe quen thuộc ấy nên buổi chiều tới đã vắng bóng mái tóc ngược sáng và cái kính cửa xe loang loáng. Bà cũng không còn nấu được cho ông ăn những bữa ăn tối trước khi hoàng hôn tắt hẳn nữa, bởi những ký ức của bà cứ phai mờ dần vì căn bệnh sa sút trí tuệ. Nhưng mỗi chiều ông vẫn đấy bà ra nắng, vẫn ngắm mái tóc đã pha sương của bà lên ven trong ánh mặt trời. Và ngày nào ông cũng vẫn chụp ảnh bà, từ máy phim sang máy số. Bà vẫn nở nụ cười hồn nhiên “rộng mở”, mỗi khi ông chụp ảnh bà, ông lại cho bà xem. Bà lại thốt lên vô cùng bất ngờ và ngưỡng mộ, sao hôm nay trời nắng đẹp thế nhỉ, tóc tôi đẹp quá, ông chụp đẹp quá!

Rồi ông bảo với tôi: Trong cái ánh sáng kia kìa, có thể giờ này ở một nơi nào đó, có ai đang đi làm về hoặc đã đang chuẩn bị ăn tối. Thể nào chả có cái món khoai tây nghiền bốc khói ở góc bếp đang chờ được ăn. Đấy, ánh sáng ấy tuyệt diệu ở chỗ đấy đấy!

Người vợ với ánh tóc lên ven ngược sáng ấy của ông đã mất được 2 năm rồi. Mỗi buổi chiều ông vẫn ra cửa ngồi ngắm ánh nắng chiều và luôn duy trì cho mình nếp ăn tối vào lúc mặt tời sắp lặn. Thỉnh thoảng, ông lại tới Sedona để ngắm hoàng hôn, một hoàng hôn rộng lớn mênh mông, ấm áp và dịu dàng, và đặc biệt khi hoàng hôn tắt, những ngôi sao sẽ hiện lên lấp lánh, chắc là ngôi sao nào ánh màu bạch kim nhất, sẽ là người vợ yêu dấu của ông!

Ảnh: Ảnh Sedona thì tôi nhiều lắm, nhưng tôi lại thích mấy cái ánh nắng chiều khi đi lang thang thế này. Có thể giờ này trước cửa một trong những ngôi nhà này sắp có một chiếc Corvette trở về nhà, và không lâu sau đó sẽ là một bữa tối với món khoai tây nghiền còn bốc khói sắp được dọn!

No photo description available.

May be an image of 1 person and text

No photo description available.

No photo description available.

May be an image of lighting

No photo description available.

No photo description available.

May be an image of 1 person, twilight, fog, road and street

May be an image of chipmunk

May be an image of 1 person

No photo description available.

#605: Thứ ánh sáng diệu kỳ

May be an image of grass

 

#mymemories
#roadtrip
#nhungcauchuyencanluugiulai

Ha Kin – Tôi đã được đi nhiều nơi có hoàng hôn rất đẹp, mặt trời… | Facebook

#593: Nhật ký xe ôm: Cú xe ôm cuối năm

Chuyện xe ôm ngắn gọn chiều cuối năm:
3 xe ôm sát cạnh nhau buôn rôm rả:
Xe A:
-Chạy kịp không anh? Em ôm không xuể có lúc chở 3 khách cùng lúc cho nhanh.
Xe B:
– 3 khách là gì. Tôi chạy hết sạch pin còn phải dùng cả pin con thỏ để hỗ trợ để kịp đi đón khách đây này.
Xe C với sang:
– Các chú thua anh hết. Anh còn 1 mình chạy 2 xe cùng lúc, điện thoại nổ cuốc nhiều còn cháy đen sì đây!
Tôi (co người lại):
– … sao tự nhiên rét thế nhỉ?
Vâng, đó là cuộc hội thoại chớp nhoáng trong lúc chờ đèn đỏ. Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, tôi đã phải chờ hơn 40 phút để có được cuốc xe quý này cùng với số tiền đã tăng lên gấp đôi. Mà vớ được xe thế này mừng quá rồi. Người ta còn phải chạy một mình 2 xe thế kia mà còn không đủ lượng cung kia kìa!
Xuống xe, tôi hỏi xe ôm:
– Chốc nghỉ đi xem pháo hoa không?
XO:
– Pháo hoa gì tầm này, tranh thủ ít xế thì cày thôi chị.
Xong rồi đêm về nhiều tiền sẽ được vợ hôn chị ạ. Bọn em có pháo hoa của bọn em chứ!
Ôi xồi ôi, không hiểu ý pháo hoa riêng tư đấy nghĩa là gì lắm nhưng mà tự nhiên nghĩ ngày cuối cùng của năm thế này là đáng yêu rồi. Cần gì to tát :))
Chúc cả nhà năm mới thật vui nhé!
https://www.facebook.com/hakinkin/posts/10160419438865940