Một pha bị bắt cóc. Vất vả vì nhiều fans :))
Bé Mây từ ngày nghe cô Hà Kin đàn hát thì chỉ cần nhìn thấy cô tới là mắt đã sáng rực, ánh mắt đắm đuối ra nắm tay nắm chân cô. Mây để ý là mẹ Van của Mây và các bạn mẹ cũng mê cô và mỗi lần nịnh được cô hát là mẹ Vân sẽ cho cô đủ thứ quà. Mẹ Vân có hẳn một cái “xưởng” làm bánh kẹo ngon tuyệt đỉnh mà mỗi lần làm không bán cho ai cả chỉ để cho tự ăn tự sướng, nó ngon tới mức Hà Kin bứt rứt giá mà mọi người được biết nó ngon tới thế nào vì hàng chỉ nhà dùng. Mây để ý nịnh được cô hát là mẹ lại cho cô đuề hề bánh kẹo mẹ Mây làm.
Nhưng quả thật có những sự hâm mộ mà cô đã không ngờ tới.
Một buổi làm bánh kẹo lại tới, cô Hà Kin lại mò tới chực bánh kẹo của mẹ Vân. Cái nhà nhỏ bé xinh của mẹ con Mây rợp bạn mẹ hối hả làm bánh, thơm rực mùi bơ, mùi cheese, mùi bột, mùi marshmallow, mùi bánh nướng…. cô Hà Kin mê lắm. Bé Mây và bé Trúc, hai fans cuồng mới nổi của cô nhào ra nắm tay nắm chân sờ soạng cô dù mắt cô thì chỉ đang hau háu nhìn vào những chiếc bánh và kẹo nóng hổi. Mây thì thầm: “Cô ơi, lên gác chơi với bọn Mây chút xíu được không?”. Cô thấy bọn nó ưu ái mê mình quá, trẻ con thì không nên từ chối nên dù thèm ngồi ăn chực bánh lắm cũng bảo ừ cô lên, định bụng lên chơi chút rồi lại mò xuống xem làm bánh.
2 đứa nhìn cô âu yếm dẫn lên gác. Vừa bước vào phòng nhỏ 1 đứa dắt tay nắm chặt cô không cho đi đâu, 1 đứa khóa ngay cửa phòng, thấy mờ ám quá.
“Cô bây giờ là của Mây và Trúc”. Bọn nó không ngại ngần giấu diếm.
“Sao mình không xuống dưới nhà chơi cho đông vui nhỉ? Trên này có mấy cô cháu mình buồn quá”. Tôi thắc mắc.
“Không, cô phải ở đây, ở đây cô mới CẢM NHẬN được Mây”. Mây nói.
Tôi ngưng mất 10s vì ý tưởng này quả là không ngờ tới.
“Bây giờ cô ở đây, cô hát cho Mây nghe được không?” Mây đề nghị
Mắt 2 đứa trẻ con nhìn tôi sáng rực. Tôi bảo thế hát bài gì bây giờ? Bọn nó bảo muốn nghe tất cả những bài mà tôi hay đàn hát mỗi lần tụ tập với đám bạn của mẹ. Mọi ngày tôi đàn hát đông khán giả quá, các cháu đã âm thầm lên kế hoạch một ngày bắt cóc riêng mình cô.
Tôi buồn cười lắm luôn rồi và phải vặn vẹo lại chút:
“Nhưng sao cô phải hát riêng cho Mây và Trúc?”
“Hôm nọ cô hát mẹ cho cô ba hộp lạc đó mà, cô còn ba hộp lạc đấy không?” Mây nói.
Tôi ú ớ, thì ra là tận thu tôi. Mà đương nhiên làm gì còn hột lạc nào nữa, thật là hỏi móc máy!!!!
Bắt cóc ai đồ và tận thu tranh thủ từ ba hộp lạc của mẹ. Chưa kể ai đồ phải ngồi riêng với phan để CẢM NHẬN được phan. Quả là một nước đi không ngờ tới!.
Đương nhiên tôi phải ngồi hát rồi vì hai đứa chắn cửa đi đâu được mà đi.
Và đúng là fans, tôi hát gì bốc phét gì các cháu cũng nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
Một lúc sau khi tôi trốn thoát được để được mò xuống ăn vụng bánh tiếp. Các cháu lại ngồi dí sát bên, thế là tôi lại ngồi gấp cho mỗi đứa 1 bông hoa bằng giấy. Cầm bông hoa các cháu lại mắt chữ O mồm chữ A =)). Mây lại mê quá, tới mức chạy lên nhà móc được 20k tiền tiết kiệm đem xuống tặng cô, bảo là có gì cô mua kẹo của mẹ cháu đi =)).
May mà các cháu mới biết cô hát hay với gấp hoa đẹp, chứ lại đủ lớn mà thấy ảnh cô chụp đẹp cỡ nào nữa thì chắc bị bọn nó nuôi nhốt thật luôn quá =)).
Trước khi về mẹ Vân lại dúi cho mấy túi bánh kẹo thơm lừng vừa làm xong, mà lần này cô Hà Kin phải giấu vội vàng sợ Mây nhìn thấy, Mây mà thấy thì mấy buổi nữa có khi tôi phải gấp 20 bông hoa là chắc :D.
À mà giờ mới thấy thấm đời hát rong sao nó bèo bọt ghê ta, hát khản cả cổ đàn tòe cả tay được có mấy hộp lạc với kẹo mà còn bị tận thu nữa :D.
Các bạn cũng đừng cười tôi, tôi chỉ lòe được trẻ con làm fans thế thôi, có fans là được zồi 😊).
Ảnh: Mây mới có 7 tuổi thôi, còn đang đọc và viết chưa sõi. Nhưng tôi thích cái tên “Hà Cim” Mây tự mò đánh vần ra thế, đáng yêu quá cơ, chắc làm nick mới của tôi ok đó!!! Note tiếng Anh thì của Trúc, lớn hơn Mây xíu nên đánh vần hẳn tiếng Anh hihi
#hakindiary
#nhatkyhakin















