#81: Thư đêm

Mọi người biết đấy, rõ ràng là nói có thế nào thì đến ngày hôm nay câu chuyện của tôi cũng đã thành một “hiện tượng”. Tôi thề với tất cả mọi người ở đây rằng hàng ngày, hàng giờ tôi nhận được không biết bao nhiêu thư từ, lời nhắn nhủ từ mọi nơi về cảm xúc của họ về câu chuyện. Tất nhiên gần như trăm phần trăm là những cảm xúc thật sự, vì sự yêu thích thật sự, đa dạng và phong phú khủng khiếp, tôii mức tôi cảm thấy việc viết ra câu chuyện này đúng là một trong những điều có ích và đáng tự hào nhất của cuộc đời tôi từ trước đến giờ.
Hiển nhiên có người không thích tôi và vào blog của tôi chửi bới dè bỉu tôi, hay so sánh chê bai câu chuyện của tôi này nọ, thậm chí phải ngồi phân tích từng yếu tố một rằng “vì sao nó ăn khách”, so này so nọ (nhưng không phải với kiểu đóng góp mà kiểu đố kỵ cơ) Thôi thế nào chuyện của bạn, vì tôi “nổi tiếng”, “có điều gì đó” ắt có người ghen ghét, tôi là tôi rất…thích như thế!
Tôi chỉ cần nhắn nhủ với các bạn một điều rằng, việc bạn nhìn nhận câu chuyện của tôi theo chiều hướng tích cực hay tiêu cực, tất cả đều do chính bản thân bạn thừa hưởng lợi ích. Bạn ghét câu chuyện của tôi vì nó thì cũng chính là cảm giác của bạn
, tự bạn chịu lấy sự khó chịu đấy.
Còn bạn yêu câu chuyện của tôi, bạn cảm nhận nó theo những chiều hướng có lợi cho bạn,
cho cuộc sống của bạn, chính bản thân bạn sẽ được hưởng những lợi ích đó. Là bạn, ở bạn, chứ không phải ở tôi!
Và một điều nữa tôi xin extra, gửi t
ới những người chê bai câu chuyện của tôi rằng, nếu bạn đọc xong bạn chê, thì nghĩa rằng câu chuyện của tôi có sức hấp dẫn tới mức khiến bạn phải đọc hết nó. Còn nếu bạn không đọc hết nó, mà chỉ vì thấy mọi người “tâng bốc” và yêu quý tôi mà sinh lòng đố kỵ quay ra chê bai câu chuyện của tôi, thì bạn không có đủ tư cách để buông lời nhận xét.
Còn với những người yêu quý tôi. TẤT CẢ những ai đã comment, viết thư và tâm sự cho tôi, tôi đều đọc hết, không bỏ sót một ai, chỉ xin thử lỗi tôi bỏ sót hoặc không thể trả lời hết các bạn được, nhưng tôi lưu giữ mọi tình cảm của các bạn bên mình. Tất cả là nguồn động lực cho tôi sẽ cố gắng tiếp tục những sản phẩm mới phục vụ các bạn! Các bạn yêu tôi và tôi yêu quý các bạn!
You are blessed!


Tôi mới nhận được email này, bạn ấy có email là sunny love.
Bạn đọc đi!

Chào bạn Hà Kin

Câu chuyện đọc xong chưa lâu, nhưng tôi bị ám ảnh nặng nề, có lẽ chưa bao giờ trong cuộc đời tôi bị ám ảnh nhiều tôii như vậy. Tôi không đánh máy được, em gái nhỏ của tôi đang đánh những dòng này gửi bạn, không phải vì tôi không có tay mà vì tôi là một người khiếm thị. Tôi là một người khiếm thị bẩm sinh, tôi chỉ có thể cảm nhận cuộc sống bằng trực giác và cảm giác, nhưng câu chuyện của bạn cho tôi cảm giác của một người đủ đầy về giác quan. Tôi không đọc được, tất nhiên, nhưng tôi nghe được. Mùng 2/9 cũng chính là sinh nhật tôi, em gái tôi nói rằng nó có một món quà đặc biệt để dành tặng tôi, một cuốn sách có kèm cả CD âm thanh, một cuốn sách nghe nói có rất nhiều điều đặc biệt. Về sau khi nghe tôi mới biết đĩa chỉ là trích đoạn, nhưng tôi đã nghe đi nghe lại cái đĩa không biết bao nhiêu lần, tôi nghe tôii mức những phần cuối đã bị vấp lung tung. Tôi bắt cô em gái ngồi đọc cho tôi nghe, tôi không cho nó nghỉ cho dù đã là 2h đêm, cả hai chúng tôi đều không thể dừng lại được, em gái tôi đã khản giọng mà tôi vẫn thòm thèm không muốn dừng lại. Tôi chẳng biết diễn tả cảm giác của mình như thế nào nữa. Khi em gái tôi đọc xong câu chuyện cho tôi nghe, tôi đã khóc rất nhiều, tôi khóc vì sung sướng, vì tôi không thấy tủi thân, vì tôi đã hiểu niềm hạnh phúc là nằm trong mỗi ý chí của chúng ta. Tôi muốn được gặp bạn, hỏi bạn biết bao nhiêu điều.Tôi không biết làm sao để cảm ơn bạn, tôi không biết làm sao để nhìn thấy đôi mắt của bạn, nhưng tôi yêu bạn, và tôi thấy vững tin ở cuộc sống này hơn vì có một người như vậy đang ở ngoài kia…

Cảm ơn bạn đã cho tôi được làm một người bình thường. Tôi chúc bạn luôn hạnh phúc với tình yêu của mình.

Còn đây là message của bạn Hat tieu, gửi bên blog thứ hai của tớ

Sent To: Hà Kin

Món quà đy ý nghĩa

Ch Hà Kin thương yêu, cm ơn ch đã add em làm bn. Có l vi ch đó ch là mt vic làm bình thường (như ch đã nói trong blog), nhưng vi em đó là mt điu ý nghĩa. Em không mun bon chen vào lp nhng người t nhn mình là crazy fan ca ch, cũng không mun thy ch ni tiếng mà làm thân. Em không hâm m ch. Em yêu mến con người và đc tính ca ch, ngưỡng m ch cũng như mi tình đp và đy d di ca ch. Cái đó, theo em, ln và bn b hơn s hâm m nhiu.

Ch Hà Kin , em có mt người em gái, t khi lt lòng m đã b tt nguyn. Ơn tri là em y cá tính và ngh lc. Tuy nhiên, là ch em gái vi nhau, em hiu đng sau nhng cái đy là mt tâm hn b tn thương và đy mc cm. Em vn thường đng viên và khuyên nh khéo em gái mình. Nhưng em hiu em vn chưa thành công!

Sent To: Hà Kin

Món quà đy ý nghĩa (2)

Ngày 10/9 này là sinh nht em gái em. Em đã suy nghĩ rt nhiu đ tìm mt món quà ý nghĩa tng cho em y mà vn chưa thy. Hôm ri tình c được đc NYLS ca ch, em đã tht s n tượng. Vy là em đã tìm ra món quà ý nghĩa cho em gái mình ri. Em cm ơn ch nhiu nhé, ch đã đem đến mt món quà đy ý nghĩa cho em, cho em gái em và cho biết bao nhiêu người khác.

Có mt điu em mãi băn khoăn và gi mun rt rè hi ch. Liu ch có th viết vài li vào cun truyn em đnh mua tng em gái em được không? Em tin rng đó s là mt ngun khích l và đng viên rt ln cho em y.

Em biết là ch rt bn vì dù có ph nhn thế nào thì ch bây gi là người rt ni tiếng. Vì vy nếu ch không có thi gian đ viết tng thì em cũng hiu và không h ly đó làm oán trách. Em ch mong nhn được câu tr li chân thành ca ch trước ngày sinh nht em gái em. Bi vì em đang nước ngoài, nên NU có được ch đng ý thì em cũng phi mt mt khong thi gian đ order trên mng và gi đến nhà ch trước khi gi tng em gái em. Hơn na, chân thành luôn là điu quan trng nht trong tình bn phi không ch. (Em cũng rt thích phim Friends, ti nào cũng xem ít nht 1 tp)

Chúc ch sc kho và mãi mãi là ch Hà Kin!

Đây là blog của Vicky

http://blog.360.yahoo.com/blog-RT7HX9s8eq.Bl0KamnId7xFlfewOM3I-?cq=1&p=133#comments

Viết cho chị Hà kin và Chuyện tình New York

Phải nói rõ ngay từ đầu là tớ ko hề lăng-xê cho chị Hàkin và cũng như sách hay blog của chị í. Tớ viết những dòng này đơn giản chỉ bởi một sự đồng cảm.

Nếu nhớ không lầm thì tớ đã đọc xong 50phần (200 trang a4 = 444 trang sách) http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/26.gifcuốn tự truyện của chị Hà kin “Chuyện tình New York” (NYLS)- đã và đang rất đình đám – trong vòng chưa đến 15tiếng.
Thật sự mà nói khi đọc xong thì cảm xúc của tớ rất bình thường như khi đọc bất kỳ cuốn sách truyện nào khác thôi, thậm chí có đôi chỗ còn chê tác giả viết hơi dở. Nhưng thật sự tớ đã rất ngạc nhiên, nói cho đúng là kinh ngạc khi biết được toàn bộ câu chuyện chính là những gì đã xảy ra với chị.

Thực ra trước khi đọc tớ biết rằng Hà kin đã MODIFY New York đlại nhật ký của mình viết trong thời gian ởể viết NYLS. Lúc đó tớ đã hiểu từ MODIFY này là hư c còn cho rấu lại, và thậm chí khi đọc tớằng chị í hư cấu đến 70-80% câu chuyện nữa. Sau đó tớ tìm cho ra đã ththt.

Tớ đọc những gì chị viết trên blog Hàkin và thấy đúng như nhận xét của báo chí viết về chị :” mt 8x có phong cách thn thng, hin đi, ưa tranh lun và bo v chính kiến đến cùng”. Tớ rất thích cái bài ” Ủng hộ sex trước hôn nhân” và bài ” NYLS phần 51″ (và nhiều bài khác nữa) vì lời lẽ rất sắc bén và thẳng thắn. Tớ sẽ không bàn chuyện ch Hàkin đúng hay sai nhưng th ật lòng là tớ đã tìm thấy một phần con người của mình trong chị í. Tớ đồng cảm với hầu hết những gì chịấy viết. Tớ tìm thấy những điểm chung giữa tớ và chị ấy (cho dù chưa một lần gặp gỡ ): thẳng thắn, bộc trực; nhiệt tình, chăm chỉ với những gì mình yêu nhưng đôi lúc cũng rất lười; tính đãng trí… vân vân và vân vân. Tớ rất tâm đắc một câu nói của chi ấy trong bài “NYLS phần 51 ” (cứ như là chị ấy nói hộ giùm tính cách của tớ í hehe) như sau:


– Nh
ớ nhé, khi nào cần hiền, tôi rất hiền, khi nào cần tử tế, tôi rất tử tế. Khi nào cần vui vẻ, tôi sẽ vui vẻ, cần nghiêm túc tôi rất nghiêm túc. Khi nào cần đanh đá, tôi cho biết thế nào gọi là “đanh đá”, và tôi là một người tỉnh táo. Tôi không vĩ cuồng vào bản thân mình đâu.

Quay lại với tự truyện ” Chuyện tình New York”, như ớ đã nói lúc đầu khi đọc cảm giác tớ là khá bình thường(vì tớ cho là đó như là sản phẩm của trí tưởng tượng). Nhưng khi biết rằng gần như toàn bộ câu chuyện là thật ( chị í nói có thêm vài chi tiết để câu chuyện thêm cuốn hút) thì tớ đã thay đổi suy nghĩ. Khẳng định thêm lần nữa là tớ ko lăng-xê cho chị hay blog và sách của chị. Tớ đã từng đọc nhiều câu chuyện đình đám của văn học mạng như: Xin lỗi em chỉ là con đĩ _Trang Hạ, Bóng đè_Hoàng Diệu, Oxford yêu thương_Dương Thụy, và cả những bài viết trong blog của anh Dâu Tây… Nhưng tớ cho rằng tác phẩm NYLS của Hàkin khác hẳn có lẽ do nó mang hơi thở và tính cách của tác giả và có lẽ đúng như chị nói :
-Nguyên nhân là bởi vì tôi tự tạo ra nó, là vì tôi nhìn theo con mắt “thú vị” của riêng tôi, và điều đó có nghĩa là, tôi chính là một người thú vị. Mà khi ta thú vị, ta sẽ gặp được những con người và những sự kiện thú vị. Nếu mọi người đọc và có cảm nhận, sẽ thấy rằng, những điều “kỳ thú” xảy ra hầu hết đều do tôi chủ động tạo ra chúng trước. Và sở dĩ mọi người cảm thấy chúng thú vị, đó là do cái cách tôi truyền đạt lại. Thực ra nghĩ kỹ câu chuyện của tôi cũng…bình thường như cuộc sống của bao nhiêu người khác thôi, nhưng có lẽ tôi nhìn những sự bình thường đó theo con mắt riêng của mình. blog của chị. Và chịừa nhận 99% nhân vật Hàkin trong chuyện là

Em Minh Cương

http://blog.360.yahoo.com/blog-4x1h6846c7P.kWE4iSQZk_XV?p=1998#comments


Trưa vương đầy nắng. Con đường trước mặt nhòe nhòe đi. Tôi chợt nhận ra hôm nay mình không hề đeo kính. Đĩa bún đậu được giải quyết nhanh gọn. Phóng như bay, tôi tìm truyện của chị trên con phố tràn ngập mùi giấy mới và những quyển sách bày la liệt. Cầm trên tay cuốn tự truyện giản dị của chị, không thể đừng lại cái cảm giác muốn lật ngay trang đầu tiên và trang cuối cùng. Sao mình nóng vội thế. Không phải đâu. Tôi đã đọc truyện của chị từ những entry trên blog Hà Kin. Ấn tượng cũ chỉ là một câu chuyện đầy chất điện ảnh. Nếu tôi là đạo diễn, hoặc họa chăng tôi là một nhà Biên Kịch, có lẽ cuốn truyện của chị sẽ được dựng thành phim.

Lao vội về nhà. Chỉ muốn nghe chiếc đĩa nhỏ bé kia, sản phẩm mà chị đã kỹ lưỡng biên tập. Một cảm giác thân thuộc, bao nhiêu hình ảnh cứ chợt lung linh trong đầu tôi. Cô bé tóc ngắn và đôi mắt to, rất sáng. Khuôn mặt lạ lùng mà chỉ duy nhất một lần tôi đã gặp. Và biển. Không hiểu sao tôi thấy xao xuyến. Tôi không biết biển trong chị là gì. Chỉ biết chị gợi cho tôi những yêu thương thân thuộc kỳ lạ. Biển của tôi không có ngọn hải đăng và những đóa hoa màu đỏ. Cũng không có Ryan. Tôi thường đứng trước biển những ngày rằm. Trăng nằm trọn vẹn giữa hai đỉnh núi… Tôi coi đó là ngọn hải đăng của riêng lòng mình.

Tối nay tôi sẽ lại gặp chị, người con gái với nụ cười rất sáng.

(Tôi còn nhiêu lắm, có cả gia tài cơ, nhưng giờ đã 2h đêm rồi!)

Facebook Comments