#128: Tấm lòng người mẹ nuôi

http://farm3.static.flickr.com/2221/2036544784_54d01ebbea.jpg

Tấm lòng người mẹ nuôi

Thật hạnh phúc cho những ai biết cho mà không cần nhớ đến và biết nhận mà không hề quên. (Elizabeth Bibesco).

Chị luôn cảm ơn cuộc sống đã cho Luke khỏe mạnh. Dù đã ba đứa con, vợ chồng chị vẫn nhận Luke làm con nuôi. Năm nay Luke đã lên sáu. Nhưng ngay lần thử máu lúc Luke mới một tuổi, bác sĩ đã cho biết Luke mắc bệnh hồng huyết cầu lưỡi liềm do di truyền.

_Có nghĩa là cháu sẽ chết? –Chị lo lắng hỏi.

_Lớn lên có khả năng Luke sẽ bị chứng thiếu máu và sưng tấy các khớp xương – Bác sĩ giải thích

_ Nhưng chúng tôi có thể thay máu hàng tháng cho cháu.

Năm lên ba, có một lần Luke bị nhiễm lạnh và khó thở, chị phải đưa cháu vào bệnh viện. Những cụm hồng huyết cầu lưỡi liềm đang bít dần các mạch máu trong phổi cháu, khiến phổi không thể nhận đủ õy cần thiết, dẫn đến nhiều tế bào máu hình lưỡi liềm khác sinh ra, lại khiến máu vón cục nhiều hơn. Vòng tuần hòan ấy phát triển theo hình xoắn ốc, không thể kiểm soát được. Sau lần ấy, Luke phải tăng số lần truyền máu, từ một tháng lên ba tuần một lần, nhưng đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời. Không lâu sau, Luke phải trở lại bệnh viện, một lần nữa phải chiến đấu giành giật mạng sống từ tay tử thần. Cơ hội sống rất mong manh. May thay, các bác sĩ cho chị biết, căn bệnh của Luke ngày nay vẫn có cơ hội điều trị hòan toàn bằng cách cấy tủy xương. Tủy mới sẽ sinh ra những tế bào máu khỏe mạnh và loại bỏ những tế bào máu xấu. Chị sung sướng quá đỗi, nhưng tia hy vọng vừa lóe lên đã liền tắt ngấm khi bác sĩ bảo: _Việc cấy ghép phải cần đến người có tủy phù hợp với Luke, Chỉ có anh em ruột cùng nhóm máu mới hy vọng có kháng nguyên hợp nhau. Chị cảm thấy choáng váng. Chẳng lẽ bây giờ bỏ mặc mạng sống của thằng bé hay sao? Nhưng quả thật chị không biết làm cách nào. Chị nhận nuôi Luke từ viện mồ côi nên không hề biết cha mẹ ruột của Luke cư ngụ ở đâu, còn sống hay đã chết và thằng bé có anh chị em ruột hay không.

Không nản lòng, chị tìm đến viện mồ côi ngày xưa và trình bày câu chuyện với những người quản lý để mong nhận được sự giúp đỡ. Và sau nhiều tuần vất vả, bôn ba khắp nơi, chị tìm được địa chỉ người anh ruột duy nhât của Luke – hiện đang sống với một đôi vợ chồng ở cách xa nhà chị hàng trăm dặm. Chị viết thư kẻ về tình trạng của Luke cho cho mẹ nuôi của người anh ruột nghe, kèm theo một lời đề nghị tha thiết: “Chị vui lòng cho anh trai của Luke tiến hành xét nghiệm hiến tủy, vì mạng sống của Luke đang rất nguy hiểm!”. Chị gửi thư đi trong sự chờ đợi và hy vọng. Gia đình nhận nuôi người anh của Luke sốt sắng tìm cách giúp đỡ. May mắn thay, kháng nguyên của anh trai Luke hoàn toàn phù hợp với cậu. Cuộc cấy ghép tủy đã thành công. Trong vòng vài tuần, tủy sống mới của Luke đã bắt đầu hoạt động và sinh ra những tế bào hồng huyết cầu khỏe mạnh. Hai tuần sau, Luke được về nhà, vĩnh biệt căn bệnh quái ác. Sau đó chị viết thư chi sẻ tin vui với gia đình ki và nhận được thư hồi âm từ anh trai của Luke: “Cháu đã rất lo lắng khi biết em ruột của cháu đang từng ngày vật vã đấu tranh với bệnh tật, còn cháu thì hạnh phúc và khỏe mạnh. Nhưng bây giờ cháu không còn buồn nữa vì em cháu đã may mắn có cô luôn bên cạnh yêu thương và và chăm sóc. Tuy cháu là người đã hiến tủy để ghép cho Luke, nhưng cô mới chính là vị thần hộ mệnh cho em cháu!

Facebook Comments