#230: Xmas – mất di động – và có lẽ cần 1 sự khởi đầu mới…

Đáng nhẽ năm nay không định đi chụp ảnh Xmas cơ, cứ lằng nhằng, ngoài trời thì lạnh lẽo, trơn tuồn tuột vì tuyết vẫn phủ khắp mọi nơi, trong khi đó đang gấp rút làm những thứ cuối cùng cho cuốn sách mà chuẩn bị gần như suốt cả năm nay. Hy vọng lần này về Việt Nam sẽ kịp sách ra và sẽ “làm được cái gì đó” với nó.

Lúc đầu thì mình 0 muốn đi, nhưng về sau đọc báo chí thấy mọi người đi chơi Xmas cũng vui, nên chậc lưỡi lại đi. Lúc đi cũng hơn 11h đêm rồi. Ngoài trời lạnh tím tái, nhưng mà thấy có đèn, có cây thông, có dây điện giăng trên tuyết, cũng thấy, đúng là phải lạnh như vậy thì mới là Xmas.


Nhớ năm ngoái Xmas buồn dã man, trời thì lạnh, lại còn mưa xì xầm, kinh tế khủng hoảng làm cho mọi người cứ ủ rũ, lèo tèo. Bản thân cũng chả vui vẻ gì nên Xmas lại càng buồn. Nhớ năm ngoái, chỉ có mỗi ông già này là cứu lại được không khí Xmas:

Sáng Xmas hôm nay tỉnh dậy, hai bác gửi cho một tin vui tới rụng rời chân tay. Hai bác bấy lâu nay cứ “lừa” tớ, để rồi đúng ngày Xmas mới cho tớ biết điều bất ngờ này để làm quà Giáng sinh. Tớ vui tới mức buổi trưa hôm đấy nấu mãi không xong bữa cơm.  Ngồi làm việc rất hứng khởi. Sự bất ngờ này chắc chắn sẽ là một sự khởi đầu rất tốt đẹp, bởi vì nó là điều tớ mong ước và phấn đấu rất lâu, cuối cùng cũng chạm được bước chân đầu tiên vào lộ trình mình đã vạch ra. Hy vọng sẽ có một năm làm được gì đó. Ít nhất là đầu năm chờ một cuốn sách mới sắp ra!

Nhưng vừa có tin vui, thì ngay đêm Xmas lại có tin buồn ập tới. Có lẽ cái năm nay nó phải thế!

Xmas nào thì cũng vẫn đến đầu tiên là địa danh quen thuộc mỗi mùa Xmas – Rockefeller center. Năm nào cũng như năm nào, chả có gì thay đổi, người ta vẫn tới vì hai lý do. Một là ở đây có cây thông Noel khổng lồ, và một là vì….thói quen. Cái tin buồn đó cũng là lỗi tại do chính tớ gây ra thôi. Vì tớ nghĩ là ở Mỹ thì không có…móc túi (nói câu này ra là ngu rồi, vì có đứa đập lại luôn: “Ở đâu mà không có móc túi”).  Chính vì chủ quan vậy nên tớ để cái bạn N82 thân thiết của tớ ngay túi áo ngoài, tuy túi chật giữ được máy tốt, nhưng mà nó lại lộ hình dạng cái máy. Mà như thế thì khác nào mời các bạn móc túi tới xơi. Tớ cứ hồn nhiên để máy như vậy đi vào giữa đám đông, vừa phút trước tớ còn nhìn thấy nó ở trong áo, vừa giơ máy ảnh lên chụp, thấy chúi một cái, giật mình nhìn xuống đã không thấy cái di động đâu. Cuống lên gọi Nam gọi vào, cả nhắn tin để xin trả lại ,nhưng mà chả để làm gì, vì giờ chắc nó đang yên vị ở cửa hàng cầm đồ hoặc ebay rồi!

Nói chung chụp mới được mấy tấm ảnh ,chưa đủ ngấm không khí Xmas, đã thấy buồn chán, và quyết định đi về!

Mất cái di động đó, tớ tiếc vô cùng. Đó là chiếc di động theo tớ lâu nhất, gắn bó rất nhiều kỉ niệm, và rất được việc.  Bao nhiêu videos mọi người thấy tớ hay up lên đây chia sẻ, như cái videos bên trên hay dưới đây đều là được quay bằng nó, rồi cả dùng nó để nghịch chụp ảnh macro bằng cái đầu đọc dvd nữa…..rồi contacts, và những tin nhắn tớ đã lưu giữ bao nhiêu lâu nay….

Và rồi bây giờ cũng sẽ phải mua một cái mới, lại phải bỏ tiền ra…

Nhưng cũng có thể đó là một cái điềm gì đó. Tớ đã trải qua 2 năm có rất nhiều chuyện, rất nhiều sự đen đủi tới không ngờ, nhiều chuyện không vui. Cái di động đó cũng chứa rất nhiều thứ đã là kỉ niệm của suốt 2 năm. Có lẽ đó là điềm báo để tớ cần có một sự khởi đầu mới thực sự. Hạnh nói: “Follow the sign”. Cái này thì đúng là tớ rất tin. Và nhờ vậy mà tớ thấy thoải mái và tỉnh táo, dứt khoát một số chuyện mãi mà không nghĩ ra giải pháp.

Năm nay quả là một năm của mất mát và bất ngờ. Những điều xảy đến đều không thể tiên liệu được, và điều thú vị là, đa phần những điều bất ngờ đó lại hứa hẹn đem lại những kết quả sẽ tốt, ít là cho năm sau, cho dù có thể sẽ có khó khăn ban đầu. Vậy nên, năm mới sẽ có những sự khởi đầu mới, với những kế hoạch rất chi là thú vị nhé!

Đêm trước Christmas Eve, tớ có buổi hòa nhạc ấm cúng với mấy người bạn văn nghệ sĩ ở một quán bar. Một buổi tối phải gọi là tuyệt vời, ấm cúng vô cùng, vì bên ngoài là âm 10 độ, lạnh lẽo, trơn tuột bởi băng tuyết. Bên trong mọi người ca hát ngẫu hứng và chơi đàn, hòa chung với nhau những bản nhạc Giáng sinh và những bài hát nổi tiếng của Queens, John Lennon. Memory card bị full, chứ nếu không đã thu được bao nhiêu là bài hát dễ thương, họ đặc biệt hát bài : “So this is Xmas” hay ơi là hay….Những hình ảnh cuối cùng do bạn di động của mình quay được:

Và cuối cùng là những hình ảnh Xmas đang chụp dang dở, chỗ này ngay gần nhà nhé, trên đường ra subway, nghịch mấy cái hiệu ứng texture trong photoshop:

Mấy quả trang trí cây thông to khổng lồ, ai đi qua cũng phải chụp, mà lần nào qua đây tớ cũng chụp.
Đây, giây phút em bị nó móc mất di động đây, nghển cổ lên chụp, thằng mắc dịch nào đó sờ em rồi chạy biến.
Sau đấy chán, chụp cố thêm vài kiểu rồi về, thấy ông già Noel buồn như vậy là cũng đủ thấy Xmas chán thế nào rồi
Chả hiểu sao mình nhìn thấy mấy ông già Noel này gian không chịu được. (Mấy ông già này đi đầy đường, ai xin chụp ảnh mất tí tiền)
Hàng quán ăn bày la liệt, chém giá thiên hạ đắt cổ, mà trời lạnh, mùi cứ ngào ngạt. 0 biết di động của mình đang nằm trong túi ai trong số những con người kia
Về đến nhà, chán điên, nhưng nhìn thấy cây thông Noel nhỏ xinh bố mẹ trang trí, nhà thì ấm cúng, yêu ơi là yêu, thế là thấy tâm trạng đỡ hẳn. Lấy món quà sinh nhật sớm của anh giai ra ngắm, để dưới cây thông. Đó là cuốn sách nặng và đẹp nhất mà tớ từng được có, cũng là ước mơ sau này mình sẽ có một cuốn như vậy. Quà sinh nhật sớm của hai bác, chắc tớ dành chụp chung với tình yêu mới tớ sắp được gặp!
Cây thông bố mẹ trang trí này,  yêu không vậy cà?
Có nhìn thấy món quà của tớ không vậy? Cuốn sách ấy
Những lời chúc ngọt ngào của anh giai nè, lần nào có quà, tớ cũng sẽ có tin vui và có may mắn.
Còn đây nha, quà ông già Noel này, hahahah:

Ông già Noel kỳ ghê, không dưng tặng có 2 đô la, xong rồi lại còn chúc mình lấy chồng năm tới nữa. Sao ông già Noel lại mong mình đi lấy chồng chứ? Tưởng nhiệm vụ của ông là đem…. chồng tới làm quà cho mình cơ mà? Kỳ quá đi!
Mà nữa, sao chữ ký ông già Noel lại giống chữ ký của mẹ thế? Lại chôm bản quyền rồi, đừng nói là trùng tên à nha!

Chúc mọi người năm mới thật vui nha. Giờ tớ phải đi ngủ,  sắp có một vụ conference rất thú vị diễn ra rồi!
Facebook Comments