#260: Ra mắt sách “0 chỉ là blog…” tại Hà Nội – Phần I

(Ảnh bố chụp)

Mọi người có nhận thấy là từ ngày về Việt Nam tớ ít viết blog hơn hẳn không? Lý do là tớ đi nhiều quá, đi dã man quá.
Tới tối hôm qua mọi người gặp tớ thì đều phải ngạc nhiên vì vừa đen, vừa gầy, má chút cả lại, thật là xương!
Cuối cùng thì tớ đã hoàn thành 2 buổi ra mắt sách. Một ở thành phố Hồ Chí Minh, và một tại Hà Nội đêm qua. Gói gọn bằng câu văn bia: “Đã thành công tốt đẹp”.
Và để có được sự chai sạn, ngồi nói độc thoại chuyên nghiệp nửa mùa như vậy, thì tớ đã phải trải qua một thời gian rèn luyện rất dài, đã phải đấu tranh và tự cố gắng thắng bản thân mình, mới được như…ngày hôm qua.
Buổi trong thành phố HCM tớ sẽ kể sau, nguyên nhân là vì tớ chưa lấy được ảnh và video clips đổ…nhầm chỗ, cộng thêm sự hứa hẹn của chị Ăn Ô Mai về những chuyện ly kỳ hấp dẫn bên lề.
Với cả 2 buổi ra mắt sách tớ đều không hề có một sự chuẩn bị nào hết về nội dung. Trước giờ tớ lúc nào cũng có cái kiểu: “Đến rồi tính”, “vừa làm vừa nghĩ”. Có lẽ nghiệm ra từ việc, cuối cùng thì mọi việc cũng vẫn ok, thế nên lại càng chủ quan, hehe.
Có một điều may mắn (mà 0 biết là may mắn hay là do chính thành quả của những nỗ lực…của mình nữa), đó là tớ luôn được những người bạn rất tốt quan tâm và hỗ trợ. Cho dù là trong SG hay ở HN (hay ở bất kỳ đâu), tớ luôn có một nhóm bạn thân thiết bao quanh, và sẵn sàng giúp đỡ mọi thứ tớ cần. Bởi một người đãng trí hay quên và sometimes ngu bất chợt như tớ, sẽ có lúc gây ra nhiều đại họa. Họ chính là nguyên nhân khiến tớ cảm thấy yên tâm khi ngồi một chỗ lảm nhảm và nở được những nụ cười rất tươi.
Có thể tới giờ có người đã bắt đầu đọc tới “Không chỉ là blog…”, và nếu họ đã tới tham dự buổi ra mắt sách, thì chắc chắc sẽ thấy rất rõ một Hà Kin ngoài đời và một Hà Kin trên blog hoàn toàn là một.Họ sẽ thấy một Hà Kin “lắm chuyện”, “lí lắc”, thích chia sẻ. Với mỗi một chuyện xảy ra trong cuộc sống, với mỗi một con người đi qua trong cuộc sống, nếu họ đủ để lại những tình cảm tốt đẹp hoặc bất ngờ, họ sẽ luôn được “đánh dấu” lại trong cuộc sống của tớ. Họ sẽ được xuất hiện góc này góc kia, chỗ này chỗ kia, đâu đó lấp ló trong tất cả những gì mà tớ đang chia sẻ.
Tớ cũng muốn những ai hoặc những gì tớ yêu thương hoặc có tình cảm đặc biệt, sẽ có những vị trí xứng đáng nào đó trong cuộc sống của mình.
Và sự thực là mỗi ngày qua đi, hầu như lại không có chuyện gì đó xảy ra, hay một người nào đó thú vị để gặp. Có lúc là do mình tự làm, có lúc là do tự xảy đến. Nhưng sự cảm nhận là bản năng, và sự thích chia sẻ là sở thích, nên cái blog này sẽ còn dài, và có khi còn vài cuốn “Không chỉ…” nữa, hehe.
Trong buổi ra mắt sách ở Hà Nội, có một số người bạn đã không thể tới. Nhưng bù lại, những ai đã tới đã đem lại cho tớ những khoảnh khắc đặc biệt, những niềm vui và sự tự hào mà tớ biết rằng hiếm ai được bạn tặng nhiều tới như vậy. Nói chung là nghe tớ nói có vẻ văn vẻ và điêu ngoa, nhưng trước giờ ai biết tính tớ, thì sẽ biết rằng, tớ chỉ nói những điều mà đúng là tớ nghĩ và cảm nhận như vậy.
Nếu xem những clips tớ post sau đây, mọi người sẽ thấy tớ ngồi làm chủ chương trình và nói năng ríu rít. Tớ cũng ngạc nhiên khi xem lại những hình ảnh của mình như vậy. Trước giờ tớ 0 có khả năng về chuyện “ăn nói live”, chưa kể, mọi thứ xảy ra trong buổi tối hôm đó, tất cả đều không hề nằm trong bất kỳ một kích bản hay sự yêu cầu nào hết. Đã bảo cái gì đến thì sẽ đến mà, mà hay nhất là ai bị vơ lên cũng đã có những tiết mục hết sức thành công và bất ngờ. Có thể có bạn căng thẳng, ngượng nghịu hay “mất tập trung” vài tí, nhưng bọn họ phải hiểu rằng, họ đã mang lại cho tớ những niềm vui thật lớn và ý nghĩa. Và giờ đây, họ sẽ được chia sẻ lại với rất nhiều người.
Tóm lại là tớ phục tớ lắm!


Buổi sáng tớ mới bay ra từ Sài Gòn, và chiều hôm đó mới tới được studio H & J để ra mắt sách. Anh Hùng, chủ studio là một người bạn rất tuyệt vời của tớ. Nếu ai đã tới cái studio ở đây đều cực kỳ thích không gian nơi này. Đó là một studio mở, người làm việc đều là những người rất trẻ, không gian làm việc cực linh động và hiện đại. Anh Hùng rất hay tổ chức những buổi event nho nhỏ, đặc biệt là về phim ảnh và những buổi ca nhạc trò chuyện rất thành công. Nơi này có không gian rất ấm cúng và thân thiện. Bất kỳ ai tới đây tham dự event đều thấy nhẹ nhàng và thoải mái, đặc biệt cái ánh đèn studio luôn làm người ta thấy mình “mềm mại” hơn rất nhiều khi mặt đối mặt. Tóm lại, đó là một nơi tuyệt hảo để tổ chức một buổi ra mắt sách cho những người như tớ. Chắc chắn sau này nơi này sẽ còn nhiều duyên nợ với tớ. Anh Hùng đã giúp đỡ và hỗ trợ tớ rất nhiều trong buổi ra mắt sách này. Vậy nên, người đầu tiên tớ muốn nói lời cảm ơn cho sự thành công của buổi tối ngày hôm qua, đó chính là anh Hùng, chủ studio của H & J Hồng Hà – và tiếp theo là….bạn Duy và cái studio của anh.

Có một điều duy nhất tiếc (cả tớ lẫn anh Hùng đều tiếc) trong buổi ra mắt sách, đó là đã 0 chuẩn bị mic để cho mọi người hát, chỉ định chuẩn bị để nói thôi. Nhưng mà ai mà biết được lại có những giọng ca khủng tới như vậy tới cơ chứ. Nhưng 0 sao cả, khi xem videos, mọi người sẽ tự cảm nhận được hết, và sẽ thấy, có những lúc, vấn đề kỹ thuật không phải là vấn đề chính, hehe!
Thủy Bông (người được tớ nhắc trên blog nhiều tới mức, giờ đi đâu gặp mình cũng có người nhắc tới), là người bị lôi lên thí nghiệm đầu tiên. Xem lại video thì quả thật không thể nhịn được cười vì sự tung hứng của tớ và Thủy, đặc biệt là màn bồi của Hạnh xen vào. Nhờ sự khởi động rất vui này mà từ lúc đấy miệng tớ được mặc định những nụ cười. Và rồi, bất chấp là cái mic “0 bình thường”, Thủy Bông đã hát bài “Cô gái đến từ hôm qua” hay tới ngất ngây. (Thề với các bạn là phải nghe live, nhìn live nó mới thực sự thấy được sự hay “vô cùng cực kỳ tuyệt vời” của nó”). Đó là tiết mục khơi mào và đã đem tới sự xúc động, háo hức cho tất cả những người đang tới dự, và cũng là sự báo hiệu cho một chương trình thân thiện và có nhiều điều bất ngờ.
Thủy Bông tuy chưa có mặt trong cuốn “Không chỉ là blog…”, nhưng mà TB có mặt ở khắp mọi nơi trên facebook hay trên blog của tớ. Vậy nên, nhân vật này, không thể nào chạy trốn được khỏi tớ trong buổi ra mắt sách này.

(Ảnh Việt Anh chụp)

Tải hình ảnh về điện thoại di động, dtdd, download photo, SMS

Hơi tiếc là clips của Thủy Bông và anh Thanh Bạch (2 TB’s) đều bị mất nét, bởi vì lúc đó tớ 0 nhìn được để focus. Chỉ kịp bấm nút thu. Tuy nhiên, nhờ thế mà thấy như là xinh hơn hay sao ấy, bạn Thủy nhỉ?
Nín thở và lắng nghe này….

Nhân vật thứ hai mà sẽ xuất hiện ngay trong màn giao lưu và trò chuyện của tớ, đó là MC Thanh Bạch, cũng là người chiếm một bài dài nhất và có nhiều ảnh minh họa nhất trong “0 chỉ là blog…”. Anh Bạch đã quyết định ở lại Hà Nội thêm 1 ngày và chút ít thay đổi lịch trình của mình để có thể tới tham dự buổi ra mắt sách. Câu chuyện duyên nợ giữa tớ và Thanh Bạch và lý do một người bận rộn và “nổi tiếng chuyên nghiệp” như vậy đã cất công tới dự buổi ra mắt sách bé bỏng này của tớ, cũng được kể lại trong sách và cả trong video này nữa. Trong sách, Thanh Bạch được đề với một tiêu đề: Người bạn “đặc biệt”. Và quả thật, đó là một người bạn đặc biệt và tài năng. Khi anh Bạch xuất hiện, mọi người đều bị hút vào những câu nói và nụ cười của anh. Anh Bạch xuất hiện là lập tức có một không khí rộn ràng và những nụ cười rất tự nhiên được cất lên, và sẽ không ai bỏ lỡ cho tới khi anh Bạch nói tới câu cuối cùng. Có lẽ tớ cần phải tiếp xúc với anh Bạch nhiều hơn để có thể học lỏm được “một số thứ”.

Anh Bạch vừa hát dí dỏm, vừa đánh đán, gõ mõ, vừa làm ảo thuật, và vừa tặng tớ một bài thơ. Cả anh Bạch và anh Lập đều có cảm xúc đặc biệt với đôi mắt của tớ, và họ đều tặng tớ điều gì đó liên quan đến “đôi mắt”.

Tải hình ảnh về điện thoại di động, dtdd, download photo, SMS

Bài thơ anh Bạch vừa đọc vừa đàn tặng cuối video: “Có một cô bé…đôi mắt như là mơ…và tâm hồn như là thơ…giữa dòng đời ngược xuôi …giữa New York mênh mông…một cô em bé nhỏ…với tình yêu bao la”

Tuy nhiên, có một sự cố bất ngờ, đó là đôi giày đẹp của anh Bạch đã bị tiêu đời, bởi một gã gian manh nào đó trà trộn vào giả vờ đi nhầm. Tớ nhớ tới cuối buổi, khi mọi người đã về hết, có thừa lại một đôi giày xấu òm, chắc của “hắn”. Khổ thân anh Bạch phải đi dép bông của em Duy về nhà! Tuy nhiên, nhờ sự cố mất giày đó mà rất nhiều bạn đã tranh thủ tận dụng…xin chữ ký. Ký luôn vào “0 chỉ là blog, mà còn…” nhé!

Anh Trần Lập (người có “mặt” theo đúng nghĩa đen trong cuốn sách của tớ) đã lặng lẽ tới và đứng bên ngoài. Nhưng mà tớ nói nhé, mắt tớ 0 chỉ đẹp, mắt tớ rất tinh, hihihihihi. Nếu theo dõi clip của anh Bạch, mọi người sẽ thấy tớ biến mất một lúc, đó là lúc tớ chèo kéo anh Lập cởi giầy đi vào bên trong. Anh Lập vừa trở về từ rockstorm từ Đà Nẵng, mới bước xuống sân bay và đã giữ lời hứa với tớ để tới tham dự. Anh ấy rắp tâm chỉ đến một tí tẹo thôi, vì đã hứa rồi mà. Vừa qua một đống việc, cũng như đang có rất nhiều việc đang chờ, nên tớ biết là anh ấy chịu vào trong và ngồi với tớ một lúc là cả một bể trời yêu thương. Tới tận lúc chèo kéo được anh ấy lên “khán đài” rồi, tớ vẫn mang trong mình ước mơ được anh ấy hát tặng một bài hát. Và hôm nay, anh ấy, cho dù bận rộn và đang mất tập trung, lại dùng tạm cây đàn của anh Thanh Bạch (tông khác nhau), nhưng đã biến mong ước tớ thành hiện thực. Và cho dù anh ấy nói rằng anh đang vội nên hát không hay, nhưng mà với tớ thì nó cực kỳ hay và ý nghĩa. “Mắt đen”, để tặng đôi mắt của tớ, nhớ lúc anh ấy hát mắt đen và nhìn tớ đắm đuối, lãng mạn thật đấy nhé. Lãng mạn hơn cả món quà pha lê anh ấy gửi tặng. Anh Lập tới giờ là người mang lại cho tớ rất nhiều món quà đặc biệt và bất ngờ (chưa kể cả món quà mua tặng mà lại đánh mất). Thôi có những điều ngọt ngào có lúc chia sẻ, nhưng có lúc giữ cho riêng mình thôi nhé!

Ghét nhất là sau này về rồi, có mấy bạn bảo: “Muốn lên hát cùng anh Lập quá, mà….ngại…..aaaaaaaaaaaaah”.

Ghét hơn nữa là, có người bảo: “Muốn lên hát tặng Hà Kin quá, mà….ngại….aaaaaaaaaaaaaaaah”

CÒN TIẾP!

Facebook Comments