#352: Goodbye, New York! Thank you, New York!

(Ngọn hải đăng của NYLS nằm ở phía sau đấy)

New York, đôi lúc tự bản thân như thấy rằng nó đã gắn liền với cái tên Hà Kin. Tự mình nhắc tên mình, tự mình thấy New York ở ngay cạnh!

Tớ đến New York từ năm 12 tuổi, từ khi những đứa trẻ con Việt Nam ở đây (mà 0 phải theo diện HO hay Việt kiều gì) là điều cực hiếm. Tớ cũng được chứng kiến thời khắc “lịch sử” khi được theo dõi tiến trình Mỹ chính thức bỏ cấm vận cho Việt Nam. Khi tớ sang New York lúc đó và sau này trở về, là cả một thời kỳ thay đổi cực kỳ lớn lao. Đi có mấy năm mà về nhà thấy mọi thứ khác hoàn toàn!

New York trong ký ức ngày ấy của tớ là xe bus, là những quả táo chua ở bến phà chỗ Tượng thần tự do, những cửa hàng rất dễ thương ở khu Lower East Side, là những buổi trốn học đi chơi lên Central Park và lên World Trade Center…Hồi đó tớ đặc biệt thích 3 chỗ: Central Park (mùa lá vàng và lúc tuyết rơi đẹp như cổ tích), bến phà của tượng thần tự do (nơi có cây táo chua rất ngon vào mùa hè), và World Trade Center: nơi mà mỗi lần đi qua dọc dãy phố Wall là nghẹt thở vì nhà cao tầng và sự sang trọng, nhưng lại rất gần gũi và dễ chơi!

2 tòa nhà WTC là điểm nhấn lớn đặc trưng nhất mỗi khi nhìn New York từ xa. Cho dù đứng ở góc độ nào nhìn về trung tâm Manhattan, qua mọi cửa sổ, đều thấy 2 tòa nhà sừng sững. Lúc nào buổi tối nhìn ra cửa sổ cũng thấy 2 tòa nhà ấy, nó gắn qua bao nhiêu là kỉ niệm vui, buồn và thú vị, cho dù chỉ là nhìn thấy nó!

Vì cả thời đó của tớ gắn với WTC, từng được chứng kiến sự vĩ đại và kỳ công của nó, nên khi chứng kiến trực tiếp 2 tòa nhà đó bị sập: đó là 1 nỗi buồn ghê gớm, tựa như mất đi một điều, một người nào đó rất thân. Cảm giác như khi con mèo yêu quý bị ăn phải bả chết vậy! 2 tòa nhà ấy có chứa một phần rất đáng kể những kỷ niệm thời bé của tớ. Và hơn cả, đó là 1 công trình vĩ đại. Thật đáng tiếc! Khi trở lại, tớ không muốn qua bãi đất trống hoác ấy nữa! WTC là một ký ức New York 0 thể nào quên của tớ!

Vì nhờ may mắn đặt chân được tới New York từ khi còn nhỏ, lại là thành phố của những cá tính, sự khác biệt và những điều kỳ diệu, những ước mơ….nên tính cách tớ đã được ảnh hưởng từ lúc đó. Rất nhiều sở thích, quan điểm trong tính cách của tớ bây giờ là được tôi luyện bắt đầu từ đấy mà ra. Trước khi tớ tới New York, tớ là một đứa trẻ con cực kỳ nhút nhát, đen đủi, xấu xí và cái gì cũng sợ hãi. Tớ vốn từ bé hơi “khác người”, nhưng chính New York đã khuyến khích và khơi được những ra những cái khác đấy thành những điều: “0 phải vì mình 0 giống như người ta, mà là những gì mình có người khác 0 có”.  Đặc biệt là học cách biết mình có cái gì, chứ 0 phải là người khác có gì! Vậy có thể nói, New York đã thay đổi cuộc đời tớ từ khi đó! Tớ muốn nói: Cảm ơn New York!


Ký ức thứ hai đó chính là mối tình đầu của tớ với chàng trai New York khi tớ quay trở lại. Có lẽ chính vì mối tình ấy mà tớ cảm thấy New York đã trở thành một điều gì đó quá mức thân quen, bởi nó có chứa cả tình yêu đôi lứa trong ấy. Câu chuyện về chàng trai New York là mối tình duy nhất của tớ mà tớ chia sẻ với mọi người, một phần lý do khá đáng kể vì có tình yêu New York của tớ ở trong đó. Và cũng 0 ngờ, câu chuyện này lại khiến mang đến cho tớ quá nhiều thứ tuyệt vời và thú vị, cũng lại một phần thay đổi cuộc sống của tớ từ khi có nó. Thay đổi theo mọi hướng tích cực. Tới giờ, có rất nhiều bạn bè, sự giúp đỡ, những điều bất ngờ của cuộc sống đã ban tặng tớ, cũng đều từ đó mà ra. Và nó vẫn tiếp tục! Tớ muốn nói: Cảm ơn New York!

New York khi tớ lớn hơn nữa và quay trở lại, là lúc nó đem lại cho tớ một điều mới, điều mà phải cả qua một quá trình dài va chạm, tôi luyện và bắt đầu từ một cái “nền” nào đó mới có thể có được: Đó là cái sự “LIỀU”, liều để làm được những gì mình muốn. Và làm được những gì mình muốn. Cái sự “liều” ở đây không phải là liều lĩnh, là làm mà không biết hậu quả, cái sự liều ở đây là “dám”. Dám trước hết là dám mơ (có thể cái sự mơ của tớ với nhiều người là dở hơi hoặc chả đáng gì, nhưng mà với tớ chúng là mục tiêu để sống hứng khởi và làm được nhiều điều mà bản thân tớ cảm thấy sung sướng). Tớ 0 nói ước mơ phải to tát như là làm Bộ trưởng đại sứ Thủ tướng hay cứu thế giới đâu, tớ chỉ cần làm được những thứ tớ muốn, sống như tớ muốn và tớ nghĩ là khai thác hết được khả năng của tớ, đó là điều vĩ đại rồi! New York đã giúp tớ làm được một vài điều tớ muốn mà chính bản thân tớ cũng phải kinh ngạc. Những điều làm được lại 0 quan trọng hơn việc nó chính là động lực và đem lại niềm tin để làm những thứ lớn hơn và “vất vả” hơn. Nếu ngày trước tớ sợ đi xa, sợ say xe, sợ xách nặng, sợ nói chuyện với người lạ, sợ người ta chửi mình, sợ nói ra cái mình nghĩ…nhưng chính cái sự khó khăn, hà khắc và nhiều thử thách của New York lại khiến tớ học được là: Muốn làm được cái gì đó phải liều, và phải lao động nặng nhọc, phải chịu đau thương và vất vả. Chả có gì hay ho là tự nhiên tới hay tới mãi cả. Mọi người tin hay 0 thì tùy chứ tớ chưa bao giờ là một người may mắn đâu nhé! Thế nên, tớ muốn nói: Cảm ơn New York!


Chả phải ai cũng hợp cái đất New York, chả phải ai cũng yêu cái thành phố ấy, và chả phải ai tới New York rồi cũng biến thành như Hà Kin…Tất nhiên rồi, bởi vì đâu có ai giống ai, mỗi người một hoàn cảnh, sở thích, tính cách…Chả phải ai cũng thấy đất Mỹ được khen là nghe lọt tai. Nhưng mà…chả làm sao với tớ cả. Tớ biết nói lời cảm ơn với những gì mình đã học được và những gì đã dạy tớ, cho dù chúng chưa bao giờ hiện hữu rõ ràng bằng vật chất hay một-hai điều cụ thể!

Tạm thời tớ phải nói lời chia tay với New York. Nhưng chắc chắn tớ sẽ quay trở lại để tiếp tục học hỏi và biến những gì tớ muốn thành sự thật!

Có một điều này khá ironic: Đó là tớ chưa bao giờ chụp được 1 bộ ảnh tuyết mùa đông thật đẹp ở New York. Lý do là vì…quá rét. Cứ rét thì tớ đi di trú tới nơi nắng ấm hoặc chỉ ở rịt trong nhà. Có khi ở lâu 0 ra ngoài tới mức một sáng tỉnh dậy đã thấy  ngoài kia có hoa anh đào nở và cây đã nhú mầm xanh. Còn nếu tớ không dưng muốn đi chụp ảnh thì y như rằng chết nó cũng 0 chịu nặn ra một bông tuyết nào hoặc bão cho bay người lên tầng mười. Tớ có đủ cả xuân hạ thu của nước Mỹ mà không có nổi ảnh mùa đông thực sự của New York, nên tớ…tiếc lắm. Tớ nghĩ phải để dành vào một tháng năm nào đó khi có cơ hội quay trở lại rồi!
Ấy thế mà, như thế này đây vì sao tớ yêu New York. Đúng 1 ngày trước khi tớ về. New York bỗng dưng đổ một trận tuyết rất đẹp và chẳng hề rét tí nào. Tuyết mà cứ bay hết cây lá thì chả chụp được gì. Nhưng tuyết nhẹ nhàng và đọng lại trên cành cây mới tạo ra những khung cảnh kỳ thú. Một trận tuyết như vậy không phải là dễ có đâu. Có năm chỉ toàn bão tuyết mà thôi!
Buổi sáng gần cuối cùng. Khi tớ ngủ dậy và nghển cổ nhìn ra ngoài, cảnh đẹp như trong mơ. Chỉ qua một đêm, cái công viên nhỏ chỉ toàn cây khẳng khiu khô cằn và cỏ xanh úa trước nhà đã được phủ đầy tuyết trắng phau óng ánh. Tuyết rơi nhè nhẹ. Tớ hét lên sung sướng và vác máy ảnh ngay lập tức ra khỏi nhà, mặc kệ đồ đạc vẫn nguyên si chưa hề gói ghém, cho dù hôm sau đã bay về Việt Nam. Đó quả là một điều bất ngờ rất đẹp! Có lẽ New York đã làm quà tặng tớ!

(Chụp qua cửa sổ: Đây là cảnh nhìn từ cửa sổ phòng tớ. Bốn mùa thay đổi chỉ qua tấm kính này)
(Central Park đấy)
(Đó là một buổi sáng kỳ diệu)

(Những bông hồng khổng lồ trên Park Avenue – Chỉ mấy hôm trước khi tớ ước có một ngày ấm áp để đi chơi, thì thời tiết bất ngờ tăng lên mười mấy độ C, tớ tới đây tung tăng chụp ảnh. Tới ba hôm sau, tuyết đã phủ lên những bông hồng này rồi)

(Hòn đảo nơi tớ ở – tớ yêu mến cái đảo nhỏ xíu giữa đất NY này lắm)
(Đủ 4 mùa tớ đứng ở đây chơi)
(Dễ thương không?)
(Sân bóng đá)
Cáp treo nổi tiếng của nơi tớ ở – cũng là 1 thương hiệu 0 thể thiếu của NYC

NYC – Hẹn gặp lại!

About video: Những hình ảnh trên video ở phía trên không phải là những hình ảnh đặc trưng gì của New York cả. Nó là những giây phút ngẫu hứng khi tớ cầm máy quay trên phố và đi chơi. Mặc dù tớ ở New York nhưng lại rất ít khi vác máy đi chụp ảnh thăm thú. Những thước phim chỉ là một phần rất nhỏ những kỉ niệm, khoảnh khắc NY của tớ mà thôi. Tớ bị thiếu mất 2 nơi tớ ưa thích nhất: Chợ tàu và Brooklyn. Nhưng 0 sao cả, tớ sẽ quay trở lại.
À mà video này đem lại cho tớ một số bất ngờ đến ngạc nhiên, ngoài cả tưởng tượng của tớ, làm tớ vui không chịu được. Nhưng thôi tớ 0 chia sẻ với các bạn đâu. Enjoy nhé!
Facebook Comments