#389: Mưa, gió lạnh và nến thơm

 

Lần đầu tiên được cái cảm giác lạnh này ở giữa đất Sài Gòn vào một đêm đầu tháng 11

Tớ đang ở trong một căn gác nhỏ có một chiếc cửa sổ kéo rèm xanh. Rèm kéo ra là cơn gió lạnh ùa vào. Ban ngày, cánh cửa vọng lại tiếng nói của những hàng xóm người Hoa, cảm giác đúng tựa như đang ở giữa đất Hong Kong vậy.

Có một điều rất kỳ lạ và dễ thương như thế này. Hôm nay khi đi làm về muộn, khi không có một ai ở công ty, khi bên ngoài mưa gió dữ dội: Tớ tình cờ phát hiện ra có rất nhiều cây nến thơm được đặt trên một ngăn tủ. Cây nến thơm đến mức tớ không thể nào kiềm chế nổi việc “chôm” một cây về ngửi. Tớ đi lòng vòng xem ở đâu có bật lửa mà không tìm thấy. Lúc đó tớ nghĩ: Giá ở Hà Nội, cây nến này đốt lên sẽ tuyệt hơn nhiều. Bởi vì nó hợp với những gió lạnh nhuộm hơi heo may hanh khô! Cây nến thơm và cho một cảm giác rất bình yên!

Mưa và gió lạnh. Lạnh ơi là lạnh. Tối nay tớ lại ngồi quán café quen thuộc và tự đốt nến của chính mình trong quán. Nến đủ sáng để chỉ thấy ánh mắt rực lên của người bạn đối diện, guitar bập bùng và gió thổi vặn mưa ngoài cửa sổ có giỏ cây đang đung đưa.

 

Cửa sổ 11h đêm của Cà Lạt Cafe

Thế rồi khi tớ bước chân ra đường và trở về nhà khi đã ngoài 1h đêm – hương thơm của nến khi tớ vừa đốt cũng ướp đầy cả hai bàn tay và bay vào trong gió lạnh dội ngược lại bay tóc. Thơm tới tỉnh người. Tớ chợt nhận ra là trời đã lạnh như tớ ước – mà không cần phải ở Hà Nội.

Mùi hương và gió lạnh luôn mang tớ trở về cái cảm giác mình ở trong một khách sạn tồi tàn nào đó ở một vùng Đông Bắc. Mỗi khi gió lạnh tớ lại mang theo một hộp nến thơm, cây sáo mèo và vác balo lên miền núi. Những buổi chiều sương khói bay bảng lảng trên những căn nhà tường trình rạn màu đất. Hoa khô phơi trên những nóc nhà, cải vàng muộn ngập trước sân. Hoa mơ trắng và và hoa đào hồng rủ cả cây trong ánh mặt trời đang tàn dần ở cuối đường chân trời. Có lúc như trong mơ tớ thấy những rặng hồng leo thành hàng rào bờ ven, cuối con đường có bỏng nhỏ hút đang xa dần lặng lẽ. Mỗi lần vậy là gió sẽ thổi mạnh, hơi rét sẽ ùa vào bên trong áo và nếu đang ở căn phòng trọ, tớ sẽ đang đốt nến thơm!

Giờ thì căn gác nhỏ xíu với cái ô cửa sổ lộng gió ở một góc nào đó giữa đất Sài Gòn tấp nập đầy nắng và mưa cũng có một cây nến rất thơm đang thắp. Sài Gòn đã về những tháng ngày cuối năm, gió cũng thổi lạnh như một buổi chiều nào đó mây tràn qua cửa sổ ở một thị trấn nhỏ ở miền Đông Bắc.

Rèm rung lên, mưa lại rơi, nến vẫn thơm…và tớ lại mơ về anh Hiroyuki Ikeuchi…

(Ảnh chụp cách đây 4 năm ở Hà Giang – với chiếc 350D đi mượn)

 

Facebook Comments