#393: Bài học từ “Người xinh đẹp nhất tôi từng gặp…”

Blog đã được mở lại sau mấy ngày đóng cửa vì quá tải và ồn ào ngoài dự định. Không sao cả, Hà Kin đã quá quen với chuyện này. Lâu lâu lại giật cái đùng một phát và khả năng tương lai vẫn còn nhiều lần giật nữa!

Nhưng mà lần nào thì cũng phải nói!

Câu chuyện về entry của cô em gái nhỏ của tớ vừa rồi thì chắc hẳn nhiều người đã biết nó ồn ào vì chuyện gì. Nó ồn ào vì cô bé con quá xinh xắn dễ thương, và việc nó bị sao chép bởi các phương tiện báo chí mạng một cách trái phép!

Vậy cũng có cái hay, quả là một ví dụ lớn thực tiễn để hiểu về nhận thức của “cư dân mạng” nói riêng và cư dân…bình thường nói chung về vấn đề bản quyền. Phần lớn là nói thẳng ra mọi người hầu như không hiểu biết gì về Luật pháp, ngay bản thân quyền của mình bị xâm phạm hàng ngày họ cũng không có biết!

Tên FB lớn của tớ là: “Hà Kin’s world”, nghĩa là: “Thế giới của Hà Kin”. Hà Kin có một thế giới riêng của mình, những gì thuộc về Hà Kin là của Hà Kin và những gì 0 phải của HK thì HK 0 bao giờ nhận!

Câu chuyện khi bài entry trước bị đưa lên kenh14, là một kênh “dành cho teen hàng đầu” ở Việt Nam mà KHÔNG HỀ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý của Hà Kin đã gây ra một sự tranh cãi ác liệt. Rõ ràng là họ sai, nhưng tại sao vẫn gây ra tranh cãi? Đó là vì không phải ai cũng hiểu Luật!

Bấy lâu nay mọi người cứ nghĩ rằng blog là cái chốn công cộng, những gì không có rõ ràng về vật chất thì như gió như mây muốn ai lấy ai dùng cũng được. Mọi người không hiểu được thế nào là “mục đích thương mại” và “0 vì mục đích thương mại”, cách thức kinh doanh thu lợi nhuận quảng cáo và thậm chí rất đơn giản phạm vi quyền nhân thân, quyền cá nhân của mỗi công dân ra sao. Bài viết này, Hà Kin 0 phải nói chỉ để về sự kiện vừa qua, nó chỉ là một ví dụ mà thôi, còn lại cái lớn hơn thì các bạn sẽ tự hiểu!

Hiện tại, Hà Kin đã hoặc đang bị xâm hại nghiêm trọng về những sản phẩm cá nhân của mình, bao gồm từ bài viết trên blog, ảnh, sách truyện, âm nhạc và cả luôn cái tên của mình!

Vì sao Hà Kin lại giận dữ vì một bài entry rất “tình cảm, dễ thương, có gì đâu…” bị đăng trên kênh 14? Vì rất nhiều lý do, trước hết hãy nói vì lý do về trước:

  1. Kenh14 (hay bất kỳ các kênh trang mạng khác như là 2sao,vietnamnet….tất cả những trang đã và đang đăng trái phép bài entry của Hà Kin) đều là những nơi kinh doanh hoạt động VÌ MỤC ĐÍCH LỢI NHUẬN. Dù trên mạng hay là báo viết, thì bài viết và hình ảnh được đăng lên đều phải được trả nhuận bút và phải xin phép cho tác giả. Với các trang báo, mạng điện tử, các banners quảng cáo đặt chi chit xung quanh trang của họ là cách họ kiếm tiền. Mỗi một trang nếu thu hút được càng nhiều người tới CLICK và đọc thì banner quảng cáo sẽ được tính bằng những lượt hit đó. Các bạn đừng ngây thơ nghĩ rằng cứ quảng cáo thì nghĩa là trong bài viết phải có tên sản phẩm hay thông tin quảng cáo thì mới là quảng cáo. Cũng giống như xem phim trên truyền hình, có thể bạn không phải trả một phí nào cho bộ phim đang phát sóng, nhưng bạn sẽ xem quảng cáo xen kẽ. Càng nhiều người xem một bộ phim thì sẽ càng nhiều người xem quảng cáo, đó là cách nhà đài sống! Rất nhiều các bạn trẻ không hề hiểu về điều này nên họ thắc mắc rằng: “Bài viết này đâu có ý gì bôi nhọ? Đâu có gì xấu? Đâu có chèn thông tin quảng cáo nào vào? Đâu có xóa tên HK đi và thay bằng chữ kenh14 vào?….” Vấn đề không phải là nội dung của bài viết, vấn đề là họ đang sử dụng trái phép tác phẩm của người khác để kiếm tiền!

Chính vì bản thân họ cũng không hiểu về mục đích lợi nhuận và thậm chí 0 hiểu được thế nào là mục đích phi lợi nhuận  với lợi nhuận là thế nào, nên rất nhiều bạn lại còn bức xúc ngược và tỏ ra chày cối, thậm chí còn dẫn trích luật. Có một bạn tên DucAn Nguyen cùng rất nhiều bạn khác trên FB của Hà Kin lôi điều 25C của Luật sở hữu trí tuệ bổ sung vào để minh chứng rằng “Kenh14 không sai”, thậm chí còn chua thêm câu “khổ với Hà Kin lắm cơ”. HK đành phải thốt lên: “Đâu ra cái kiểu đi ăn cắp đồ của người khác, người ta phản ứng thì lại kêu khổ mày lắm cơ?”

 

Các bạn khi thấy cãi 0 nổi ra vẻ hiểu biết bằng cách lôi Luật ra như thế này:

 

Điều 25. Các trường hợp sử dụng tác phẩm đã công bố không phải xin phép, không phải trả tiền nhuận bút, thù lao

 

Các trường hợp sử dụng tác phẩm đã công bố không phải xin phép, không phải trả tiền nhuận bút, thù lao bao gồm:

 

a) Tự sao chép một bản nhằm mục đích nghiên cứu khoa học, giảng dạy của cá nhân;

b) Trích dẫn hợp lý tác phẩm mà không làm sai ý tác giả để bình luận hoặc minh họa trong tác phẩm của mình;

c) Trích dẫn tác phẩm mà không làm sai ý tác giả để viết báo, dùng trong ấn phẩm định kỳ, trong chương trình phát thanh, truyền hình, phim tài liệu;

d) Trích dẫn tác phẩm để giảng dạy trong nhà trường mà không làm sai ý tác giả, không nhằm mục đích thương mại;

đ) Sao chép tác phẩm để lưu trữ trong thư viện với mục đích nghiên cứu;

e) Biểu diễn tác phẩm sân khấu, loại hình biểu diễn nghệ thuật khác trong các buổi sinh hoạt văn hoá, tuyên truyền cổ động không thu tiền dưới bất kỳ hình thức nào;

g) Ghi âm, ghi hình trực tiếp buổi biểu diễn để đưa tin thời sự hoặc để giảng dạy;

h) Chụp ảnh, truyền hình tác phẩm tạo hình, kiến trúc, nhiếp ảnh, mỹ thuật ứng dụng được trưng bày tại nơi công cộng nhằm giới thiệu hình ảnh của tác phẩm đó;

i) Chuyển tác phẩm sang chữ nổi hoặc ngôn ngữ khác cho người khiếm thị;

k) Nhập khẩu bản sao tác phẩm của người khác để sử dụng riêng.

 

Các bạn đã hiểu Luật và đọc được Luật, moi được ra điều “có vẻ đúng” rồi mà không chịu…suy nghĩ. Các bạn có thấy những chỗ Hà Kin bôi đen không vậy? Để Hà Kin giải thích cho các bạn điều khoản này:

Điều khoản này nói “0 thu phí, 0 cần phải xin phép” cho các tác phẩm “đã công khai” hoàn toàn cho những tác phẩm vì mục đích KHÔNG THƯƠNG MẠI (giảng dạy, cá nhân, cho người khiếm thị, vì mục đích nghiên cứu….). Tại đây có khoản c) có thể nói là một sự hớ hênh trong Luật nên khiến nhiều bạn hiểu lầm và vin vào đó để bênh vực cho các hành động như vụ kenh14 vừa rồi. Ý của điều khoản  này có từ khóa: “trích dẫn” rất quan trọng. Ví dụ hàng ngày chúng ta vẫn nghe trên đài truyền hình một câu nói, một câu hát nổi tiếng nào đó được trích dẫn vào trong một bài bình luân văn chương, trong lúc chuyển giao nội dung chương trình…đó chính là đội tượng điều chỉnh của điều 25c, chứ không phải là với trường hợp của Hà Kin. Khi mà đây là một tác phẩm là hoàn thiện (ví dụ ngay 1 bức ảnh đã là hoàn thiện), khi toàn bộ bài báo là toàn bộ nội dung của Hà Kin, đứng độc lập tới tư cách là một bài viết, không có sự trích dẫn hay minh họa cho tác phẩm nào hết. Và tất nhiên còn không nói tới việc đó là một kênh vì MỤC ĐÍCH LỢI NHUẬN dạng mạng điện tử (không phải là báo viết hay phát thanh, truyền hình…, cách kiếm lợi nhuận có một dạng riêng).

 

Trường hợp Kenh14 vừa đăng bài của Hà Kin vừa xong đã vi phạm vào điều 26, nơi phạm vi điều chỉnh dành cho đối tượng có MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI:

 

Điều 26. Các trường hợp sử dụng tác phẩm đã công bố không phải xin phép nhưng phải trả tiền nhuận bút, thù lao

 

Tổ chức phát sóng sử dụng tác phẩm đã công bố để phát sóng có tài trợ, quảng cáo hoặc thu tiền dưới bất kỳ hình thức nào không phải xin phép, nhưng phải trả tiền nhuận bút, thù lao cho chủ sở hữu quyền tác giả kể từ khi sử dụng. Mức nhuận bút, thù lao, quyền lợi vật chất khác và phương thức thanh toán do các bên thoả thuận; trường hợp không thỏa thuận được thì thực hiện theo quy định của Chính phủ hoặc khởi kiện tại Toà án theo quy định của pháp luật.

 

Blog và hình ảnh của Hà Kin để public nên có thể coi là “đã công bố”, còn kenh14 (và các kênh khác) là những nơi kinh doanh vì mục đích lợi nhuận. Cho dù không phải xin phép nhưng khoản sau lại nói rằng “do các bên thỏa thuận”, vậy nghĩa là nói thế nào cũng phải có sự thỏa thuận và đồng ý của Hà Kin trước hết, chưa nói tới việc sẽ phải trả nhuận bút.

Không hiểu tới đây thì các bạn hiểu chưa?

Tuy nhiên, có phân tích Luật ra cho các bạn, có thể có bạn hiểu, có bạn không, nhưng ít nhất cá bạn phải hiểu được một quyền cơ bản. QUYỀN NHÂN THÂN, QUYỀN TÁC GIẢ CỦA MỖI CÁ NHÂN. MỌI TÁC PHẨM CỦA HÀ KIN KHI BỊ ĐĂNG Ở BẤT KỲ ĐÂU, BỊ SỬ DỤNG Ở BẤT KỲ ĐÂU, VÌ BẤT KỲ MỤC ĐÍCH GÌ, mà không được sự đồng ý của CHỦ NHÂN đã là một sự vi phạm về quyền tác giả và quyền nhân thân, quyền cá nhân.

Trong mục quyền về hình ảnh của Luật dân sự:

Điều 31. Quyền của cá nhân đối với hình ảnh 

1. Cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình.

2. Việc sử dụng hình ảnh của cá nhân phải được người đó đồng ý; trong trường hợp  người đó đã chết, mất năng lực hành vi dân sự, chưa đủ mười lăm tuổi thì phải được cha, mẹ, vợ, chồng, con đã thành niên hoặc người đại diện của người đó đồng ý, trừ trường hợp vì lợi ích của Nhà nước, lợi ích công cộng hoặc pháp luật có quy định khác.

3. Nghiêm cấm việc sử dụng hình ảnh của người khác mà xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của người có hình ảnh.

Em gái tớ đồng ý DUY NHẤT cho tớ được quyền sử dụng và khai thác hình ảnh của em ấy. Nên mọi nơi khác khai thác đều là phạm vào quyền cá nhân.

Cái điều 3 là cái điều mà rất nhiều cá nhân đã mắc lỗi mà không hề biết. Bạn đừng nghĩ rằng trích dẫn một hình ảnh của người nào đó đi và buông lời xâm phạm, bẩn thỉu, dựng chuyện là một việc hợp pháp. Cho dù bạn có đăng ở trang cá nhân của mình thì bạn đã là vi phạm luật pháp. Nhiều người bảo: “Thấy khen thì sướng, thấy chê thì lồng lộn lên”. Đương nhiên rồi, vì chê là xúc phạm người khác, là phạm luật đấy bạn ạ!

Quyền nhân thân cho tác phẩm có những gì?”

[sửa] Điều 19. Quyền nhân thân

Quyền nhân thân bao gồm các quyền sau đây:

Đặt tên cho tác phẩm;

Đứng tên thật hoặc bút danh trên tác phẩm; được nêu tên thật hoặc bút danh khi tác phẩm được công bố, sử dụng;

  Công bố tác phẩm hoặc cho phép người khác công bố tác phẩm;

Bảo vệ sự toàn vẹn của tác phẩm, không cho người khác sửa chữa, cắt xén hoặc xuyên tạc tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào gây phương hại đến danh dự và uy tín của tác giả.

Điều 28. Hành vi xâm phạm quyền tác giả

Chiếm đoạt quyền tác giả đối với tác phẩm văn học, nghệ thuật, khoa học.

Mạo danh tác giả.

    Công bố, phân phối tác phẩm mà không được phép của tác giả.

Công bố, phân phối tác phẩm có đồng tác giả mà không được phép của đồng tác giả đó.

Sửa chữa, cắt xén hoặc xuyên tạc tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào gây phương hại đến danh dự và uy tín của tác giả.

    Sao chép tác phẩm mà không được phép của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả, trừ trường hợp quy định tại điểm a và điểm đ khoản 1 Điều 25 của Luật này.

Làm tác phẩm phái sinh mà không được phép của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả đối với tác phẩm được dùng để làm tác phẩm phái sinh, trừ trường hợp quy định tại điểm i khoản 1 Điều 25 của Luật này.

    Sử dụng tác phẩm mà không được phép của chủ sở hữu quyền tác giả, không trả tiền nhuận bút, thù lao, quyền lợi vật chất khác theo quy định của pháp luật, trừ trường hợp quy định tại khoản 1 Điều 25 của Luật này.

    Cho thuê tác phẩm mà không trả tiền nhuận bút, thù lao và quyền lợi vật chất khác cho tác giả hoặc chủ sở hữu quyền tác giả.

   Nhân bản, sản xuất bản sao, phân phối, trưng bày hoặc truyền đạt tác phẩm đến công chúng qua mạng truyền thông và các phương tiện kỹ thuật số mà không được phép của chủ sở hữu quyền tác giả.

Xuất bản tác phẩm mà không được phép của chủ sở hữu quyền tác giả.

Cố ý huỷ bỏ hoặc làm vô hiệu các biện pháp kỹ thuật do chủ sở hữu quyền tác giả thực hiện để bảo vệ quyền tác giả đối với tác phẩm của mình.

Cố ý xoá, thay đổi thông tin quản lý quyền dưới hình thức điện tử có trong tác phẩm.

Sản xuất, lắp ráp, biến đổi, phân phối, nhập khẩu, xuất khẩu, bán hoặc cho thuê thiết bị khi biết hoặc có cơ sở để biết thiết bị đó làm vô hiệu các biện pháp kỹ thuật do chủ sở hữu quyền tác giả thực hiện để bảo vệ quyền tác giả đối với tác phẩm của mình.

Làm và bán tác phẩm mà chữ ký của tác giả bị giả mạo.

Xuất khẩu, nhập khẩu, phân phối bản sao tác phẩm mà không được phép của chủ sở hữu quyền tác giả.

Hãy chú ý tới tất cả những phần bôi đen là những câu, từ khóa, là các bạn sẽ hiểu liền. Nếu ngồi phân tích Luật ra chúng ta sẽ thấy rằng TẤT CẢ chúng ta đều sai, không ít thì nhiều. Có những cái sai đành chấp nhận được, có những cái sai không thể chấp nhận được, và cái sự chấp nhận đó cũng tùy thuộc vào cá nhân của mỗi người!

 

Bây giờ ta sẽ nói tới TÌNH:

 

–          Mục đích khi Hà Kin chụp ảnh và đăng ảnh cô em gái đẹp có mái tóc xù của mình lên, có hẳn một đoạn viết dài để nói. Cô bé luôn tự ti về mái tóc xù bông của mình và bị các bạn chê là “râu ngô”, nên lúc nào bé cũng phải buộc hoặc búi, tết. HK muốn cô bé tự tin và dần hiểu ra được rằng: Bản thân mình rất đẹp, mái tóc xù lên rất đẹp. Cho dù thiên hạ tóc thẳng tưng suôn mượt thì không có nghĩa là mình phải đẹp như họ. Mình đẹp kiểu của mình, mình không cần “hoàn hảo”. Sau này em lớn lên, em sẽ cảm ơn chị vì điều đó. Những bức ảnh được up lên vì HK tin chắc sẽ có nhiều bạn có hoàn cảnh giống như vậy, và sẽ rất nhiều người thấy em đẹp như chị đã thấy. Những lời khen đó HK đều giữ lại cho em đọc, để em TỰ TIN về bản thân mình nhiều hơn nữa.

–          Điều thứ hai HK up hình ảnh lên không gì ngoài mục đích để các bạn ngắm nhìn một nhan sắc, để lưu giữ những hình ảnh đẹp của em. Có thể sau này lớn lên, em không được đẹp thế này nữa, em không được ngoan thế này nữa, hoặc có thể đẹp hơn, ngoan hơn…nhưng chí ít bây giờ em rất đẹp và rất ngoan, HK muốn lưu giữ và chia sẻ!

Nhưng:

–          Đó chỉ là một cô bé nhỏ, và HK cùng gia đình KHÔNG CÓ NHU CẦU CHO EM nổi tiếng, 0 có nhu cầu lên báo, 0 có nhu cầu thi thố ham hố cạnh tranh sắc đẹp với bất kỳ ai. Em đang ở trong thế giới của chị HK và HK có quyền giữ em ở trong đó cho bạn bè và những người yêu quý của mình. Em có một cuộc sống hết sức bình thường. Trên mạng em nổi tiếng thế nào thì em cũng 0 hề biết, vẫn vác cái cặp sách còng lưng đi học và đi thi. Việc lôi em đi lan tỏa lên phương tiện công cộng đại chúng trái phép khiến em trở nên nổi tiếng sẽ ảnh hưởng tới một cuộc sống bình thường của em, đó là một sự vi phạm lương tâm. HK và cả em không có nhu cầu phải nhận được quá nhiều lời khen và sự bình phẩm, soi mói đoán già đoán non của thiên hạ. Giờ chẳng may ra đường đi chơi đã có người chỉ và nói, dù xấu hay tốt, đã là một sự khó chịu! Người lớn còn khó chịu, huống chi là một đứa trẻ con? Mà thiên hạ thì là cả một thế giới rộng lớn với đủ loại thứ người. Đọc qua đọc lại có những lúc thấy những comment thô thiển, những sự ghen tuông giận dữ vô duyên ngùn ngụt với người mình 0 quen biết, với 1 đứa trẻ con. Làm gì thì làm, đó là một đứa trẻ con, phải biết kiềm chế chứ? Con người khác với thú vật ở chỗ người biết kiềm chế mà?

Đừng nói tới chuyện xin phép và trả tiền nhuận bút cho HK, HK không bao giờ nhận và đồng ý với những lý do như vậy!

 

Bên cạnh việc có thể gây ảnh hưởng tới cuộc sống của một cô bé nhỏ, nó gây ảnh hưởng tới HÀ KIN rất rõ rệt. Trong cái xã hội rối ren thật giả lẫn lộn này, có nhiều người THÈM ĐƯỢC NỔI TIẾNG đến mức bệnh hoạn, kệch cỡm. Đến mức 0 còn ai tin rằng mọi việc là tai nạn gây ra hay là do mưu mô xảo quyệt.  Lòng tin đánh mất và họ nhìn đâu cũng ra người THÈM ĐƯỢC NỔI TIẾNG. Người hiểu biết 0 nói, kẻ lúc nào cũng nghĩ người khác giống mình thì buông lời thô thiển, cay nghiệt. Kẻ ghen tị thì cho rằng HK lợi dụng em mình để lăng xê, để đi nổi tiếng. Kẻ đạo đức giả thì răn dạy ác mồm: “rồi sớm hỏng thôi…”

Trước giờ Hà Kin CHƯA BAO GIỜ LÀM TRÒ GÌ để mong được nổi tiếng. Mọi sự nổi tiếng HK có thể tự hào ngẩng mặt mà nói là đến một cách tự nhiên nhất. Hà Kin đủ lương tâm, nhận thức, suy nghĩ, hiểu biết về cái gọi là “nổi tiếng”, về dăm ba cái trò phù du. Hà Kin KHÔNG CẦN níu giữ chạy đuổi hay thậm chí gọi bất kỳ ai là “fan” cả. Còn bạn nào cho rằng “nhờ thế này thế nọ…” mà mình ĐƯỢC bạn biết đến, thì bạn về nhà của bạn bú sữa làm ơn dùm cái đi!

Các bạn đừng có lôi cái lý do muôn thủa rằng “không muốn ai biết thì cho lên mạng làm gì?”. Xin lỗi các bạn, HK thích làm cái gì trong phạm vi cuộc sống của HK là chuyện của HK. Các bạn bây giờ sai nhiều và công khai quá nên khiến các bạn còn không hiểu nói là mình đang hỏi một câu trơ trẽn.

Có rất nhiều bạn hỏi HK rằng: “Thế chị làm thế nào?” “Sao chị không kiện đi?…blah blah

Hà Kin trả lời luôn: Điều  tốt nhất HK có thể làm là lên tiếng bảo vệ tác phẩm và quyền lợi của mình. Cùng lắm là bắt các trang báo mạng, kinh doanh âm nhạc, điện tử, sách báo online phải tháo tác phẩm của mình ra. Còn bảo HK thay đổi được tình trạng vi phạm nghiêm trọng hiện tại bây giờ ư? Hà Kin KHÔNG LÀM ĐƯỢC. Một cá nhân không làm được gì hết!

Tình trạng vi phạm quá công khai và hồn nhiên như vậy chỉ sẽ được giảm bớt và hết dần đi khi Ý THỨC CỦA CẢ MỘT CỘNG ĐỒNG được thay đổi. HK vẫn không hiểu tại sao những Luật như Luật Sở hữu trí tuệ như vậy không được giảng dạy từ môi trường phổ thông, để đi vào ý thức của mọi công dân từ lúc nhỏ? Để chúng biết bảo vệ bản thân và không vi phạm quyền của người khác khi lớn lên?

Còn đừng nói tới chuyện kiện, lại phì cười ra bây giờ! Ý thức như vậy, sao đi mà kiện?

Cách đây chừng 2 hay 3 năm gì đó. Hà Kin viết một entry dài, dài lắm.

Nói về vấn đề vi phạm bản quyền nghiêm trọng cuốn sách “Chuyện tình New York” của Hà Kin. Bài viết được viết sau một loạt thư từ và chửi bới HK viết sách mà…sai chính tả be bét (????) và ngay ngày hôm sau có một bạn hồn nhiên cầm 3 cuốn sách lậu xấu xí với lỗi chính tả kín mít tới cho HK ký tặng. HK vừa buồn cười vì thái độ hồn nhiên đó vừa vỡ lẽ chuyện sách của mình bị đánh máy lại lậu ngoài đường hàng ngàn cuốn với những lôi chính tả khiếp đảm!

http://a9.vietbao.vn/images/vn902/blog/20860439_images1836141_chuyen-tinh-NY.jpg

(lậu cả cái đĩa cd và sai cả chính tả trên đĩa trở đi)

http://a9.vietbao.vn/images/vn902/blog/20860439_images1836122_ny3.jpg

cho tới vào trong sách, đại từ nhân xưng hỗn loạn chỉ trong một mẩu hội thoại(1 ví dụ rất nhỏ trích từ sách lậu)

Và khi bài viết được đăng lên, thì ngay cả nhà báo đàng hoàng, nhảy vào chửi bới Hà Kin rằng tại sao lại….chửi sách lậu? Nhờ có sách lậu mà sinh viên nghèo mới có tiền mua, người nghèo mới có sách đọc, blah blah…Thật là…trời ơi….Một cuốn sách thậm chí bây giờ còn không bằng một cốc nước café. Nhịn café ăn sáng vài buổi có thể mua được. Nhưng nếu vì rẻ tiền mà mua một cuốn sách lậu, vừa là hình thức dìm chết sự sáng tạo và động lực sáng tạo của tác giả, vừa ủng hộ tiền cho kẻ ăn cướp không đóng thuế. Nếu mua sách tử tế, sẽ khiến cho tác giả được tái sinh năng lượng, 0 chỉ là tiền bạc, vật chất, còn là sự được tôn trọng, là cảm hứng. Và tất nhiên sẽ đóng một khoản thế nhỏ cho xã hội. Thuế đó sẽ đi đâu? Có thể nó sẽ được đầu tư để xây một cái thư viện nhỏ cho trẻ em nghèo nông thôn đấy!

Chứ chưa nói tới việc đã đánh máy lại tác phẩm mà còn đánh sai lỗi chính tả, ảnh hưởng nghiêm trọng uy tín của Hà Kin. Và lại chính những bạn dùng đồ lậu lại là những bạn chửi bới ác liệt nhất!

Và tất nhiên còn có những kiểu lậu khác nữa mà chả lẽ lại nói là vì…tế nhị nên 0 nên nói ra!

HK phát hiện ra không chỉ sách, ảnh, ngay cả những bản nhạc của HK hát cũng bị trắng trợn bị bán làm nhạc chuông. Viết thư, điện thoại, hiện giờ họ đang tạm gỡ. Nhưng mà đã bao nhiêu tiền họ kiếm được rồi? Còn các tác giả khác thì sao? Tương lai còn tiếp diễn không?\

 

Nói đến vấn đề này, Hà Kin kể cho bạn câu chuyện này:

Cách đây vài tuần, Hà Kin nhận được email của nhà văn Trang Hạ, tác giả của bản dịch “Xin lỗi em chỉ là con đĩ”, với nội dung như sau:

 

Sent: Monday, November 21, 2011 9:11 PM

Subject: Bạn Hà Kin ơi

Bạn Hà Kin ơi, bạn có bán bản quyền sách điện tử “Chuyện tình Newyork” cho công ty phần mềm Bạch Minh không? Và có ký hợp đồng để Bạch Minh bán sách bạn cho Viettel không? Nếu không thì nhớ trả lời thư này cho mình nhé. Vì mình thấy nó đang bán sách của bạn bên cạnh 2 cuốn sách nó ăn cắp của mình. Mà bây giờ, mình vừa thỏa thuận để bán bản quyền cho Viettel thì hôm nay Viettel trả lời là không mua của Trang Hạ nữa, vì đã… mua những cuốn đó từ bọn kia rồi. Lại còn kêu mình là làm ăn vớ vẩn. Trớ trêu không!

 

Trang Ha

Hà Kin trả lời: Ủa, Hà Kin bán sách cho Viettel sao? Liệu Alezza (công ty HK ủy quyền bán sách điện tử) với Bạch Minh là một?

 

Chị Trang Ha trả lời:

(ảnh chụp lại màn hình của chị Trang Ha, giờ đã được rút đi)

http://mbook.com.vn/chi-tiet/chuyen-tinh-new-york/1039.html đây là cuốn của Hà Kin, mà lại ghi là do nhà sách Kim Dung xuất bản, chứ ko phải do nhà sách Domino xuất bản. Theo thông tin chiều nay Viettel báo cho mình, Viettel từ chối mình là vì Bạch Minh có đưa ra hợp đồng bản quyền sách của mình. Mình nghi là nó móc nối hoặc bịa ra 1 nhà sách Kim Dung để làm hợp đồng bản quyền giả. Vì mấy cuốn mình nghi là ăn cắp, bao gồm cả của bạn và của Alphabooks đều ghi là nhà sách Kim Dung xuất bản. Mình đã liên hệ với phó giám đốc Alphabooks rồi và họ nói sáng mai sẽ kiểm tra lại rồi trả lời về vụ này.

http://mbook.com.vn/story/info/?id=939 đây là cuốn “Lỡ tay chạm ngực con gái” của mình. Bìa sách còn đề rõ tên “Trang Hạ dịch” và tên Nhà sách Đinh Tị. Thế mà vì sao bọn Viettel có thể lờ đi được? Lại còn cứ bảo là mình ko có quyền bán cuốn này cho Viettel vì Bạch Minh giữ bản quyền?

http://mbook.com.vn/chi-tiet/nhung-dong-lua-tren-vinh-tay-tu/956.html đây là cuốn “Những đống lửa trên vịnh Tây Tử” cũng là của mình. Tại sao thằng Bạch Minh lại bán sách thu tiền?

Trang Ha

 

Tiếp tục:

Sent: Tuesday, November 22, 2011 12:41 PM

Subject: Re: Bạn Hà Kin ơi

Bạn Hà Kin ơi,

Mình vừa được thông tin rất đáng buồn là hôm nay bên công ty sách đại diện ủy quyền bán sách điện tử Trang Hạ là NXB Thời Đại đã xác định đúng là những gì mình nghi ngờ hôm qua là chính xác. Chính là công ty Bạch Minh http://www.vega.com.vn/ xâm phạm bản quyền của cả mình và bạn, và Viettel cũng thế. Và cũng đúng là công ty Bạch Minh này năm kia bị phạt 20 triệu đồng vì vi phạm khi cung cấp nội dung di động. (Về tội danh thì y như vụ này). Ngoài ra, NXB Thời Đại và người phụ trách ấn phẩm số của Trang Hạ cũng đã được xem hợp đồng giữa Viettel và Bạch Minh về tác phẩm Trang Hạ, thì trong hợp đồng đó phần tác giả và bản quyền là để trắng, chỉ ghi “sưu tầm”. Tại sao 1 tác phẩm với bản quyền như thế mà được Viettel kinh doanh? Mình đoán là chắc chắn hợp đồng mà Viettel mua cuốn của bạn cũng để khống y như vậy thôi.

Sáng mai, mình lên NXB Thời Đại để cùng họ soạn một công văn khiếu nại lên Thanh tra Bộ Văn hóa và gửi cả sang công an, bộ phận An ninh văn hóa A87, vì mình xác định là mình không đôi co với Viettel làm gì, sau khi gửi đơn khiếu nại thì mình sẽ cầm đơn khiếu nại chuyển sang các báo và để các báo tự đi tìm hiểu. Bạn Hà Kin có muốn tham gia cùng mình vụ này không? Ký tên cùng kiến nghị hoặc bạn cũng tự làm 1 đơn khiếu nại rồi mình nộp cùng với đơn của mình?

 

Trang Ha

 

Diễn biến:

Sent: Wednesday, November 23, 2011 1:29 PM

Subject: Re: Bạn Hà Kin ơi

Bạn Hà Kin ơi,

Chiều qua mình đã phản ánh lên người có thẩm quyền của Viettel, và họ nói, nếu đúng như mình nói, thì Viettel sẽ chấn chỉnh bộ phận Mbook. Họ sẽ gọi xuống nắm tình hình ở đây ngay rồi trả lời (mà tới giờ chưa thấy trả lời). À và trước đó thì mình đã gọi điện trực tiếp lên Mbook gặp một cô phụ trách vấn đề này tên là Trang, mình chửi nhau với cô này xong, giận run người lên, cô này rất cứng đầu và rất không biết điều. Thậm chí khi mình nêu ra không chỉ mình bị ăn cắp sách bán trên Viettel, cả Hà Kin và hơn 40 cuốn của Alphabooks cũng bị ăn cắp, thì cô này còn bảo là mình không thể thay mặt cho người khác đề xuất ý kiến. Nhưng khi mình bảo là mình chỉ phản ánh có thêm những trường hợp khác thế thôi, còn mình hôm nay muốn khiếu nại sách của mình viết thôi, những người khác họ sẽ tự kiện sách của họ, thì cô ấy lại bảo là ai cũng gọi điện cho cô ấy được, cuộc gọi của mình không có giá trị khiếu nại. (Không biết ý cô ấy có phải là bảo mình mạo danh Trang Hạ hay không nữa) và yêu cầu mình phải viết e-mail cho cô ấy mới được tính là khiếu nại. Mình bảo, tôi sẽ gửi công văn khiếu nại chứ tôi không gửi e-mail.

NXB Thời Đại (được mình bán ủy quyền toàn bộ sách điện tử) lại có vẻ không muốn làm ầm ĩ vụ này vì Bạch Minh – VEGA là một công ty quá lớn trên thị trường, trong khi NXB Thời Đại chỉ bằng một phần nghìn tầm cỡ của Vega. Nhưng mình nghĩ, công ty càng lớn thì càng nên phải thận trọng khi ăn cắp sách mới đúng.

Mình định tối nay viết 1 bài tường thuật lên blog mình, chỉ viết là “Viettel từ chối bán sách Trang Hạ vì đang bán… sách ăn cắp bản quyền của Trang Hạ”. Bạn Hà Kin triển khai trên blog bạn luôn đi cũng được. Ngoài ra, báo Tuổi Trẻ đặt mình viết chùm bài về vấn đề bản quyền sách điện tử tại Việt Nam, 2 hôm nữa mình sẽ gửi 2-3 câu hỏi phỏng vấn bạn Hà Kin nhé.

Trang Ha

 

Đó là các trích dẫn email của chị Trang Hạ. Mọi người có thấy, “đó là một công ty lớn” và thậm chí đã từng “bị phạt” vì dùng đồ lậu đi bán hay không? Tại sao một công ty lớn và dây mơ rễ má đủ kiểu với các thể loại “lớn” khác, từng bị phạt mà rồi lại vẫn ngang nhiên tiếp tục đi ăn cắp đồ?

Là vì:

–          LUẬT NHIỀU KHI CHỈ ĐỂ LÀM CẢNH, và vì chính bản thân công dân, khách hàng, là chính chúng ta, không có chịu đọc và hiểu luật để biết bảo vệ bản thân hay tiếp tay cho quân ăn cướp mà không biết.

Còn…phạt thì phạt chứ, đâu có đáng gì. Số tiền phạt có khi chỉ là một khoản lợi nhuận rất nhỏ so với những gì họ đã bán được vì dùng đồ lậu của người khác. Vậy nên bán cứ bán, phạt rồi lại ăn cắp đi bán, có làm sao đâu?

Hiện giờ họ đã rút các tác phẩm đi rồi, nhưng lại trở lại câu hỏi trên: Thế còn các tác giả khác thì sao? Thế còn tương lai thì sao?…..

Bài viết này dài quá đúng không? Và cũng chả phải có gì hot, có ảnh gì đẹp cho các bạn xem. Nhưng nếu bạn đọc hết, chắc chắn bạn sẽ “tốt” hơn lên được một chút đấy các bạn ạ. Hà Kin cũng vẫn phải học, HK cũng có vi phạm mà HK không biết, nhưng HK sẽ biết tự sửa dần dần. Và bản thân HK, cũng KHÔNG BAO GIỜ THÍCH VÀ MUỐN NGƯỜI KHÁC ĐI LẤY ĐỒ CỦA MÌNH mà HK không muốn!

Rồi một ngày khi chính bạn cũng bị cướp đồ, khi chính những sản phẩm công sức của bạn cũng bị lợi dụng, ăn cướp, thì bạn sẽ còn hiểu hơn nhiều được nữa đó!

Cái gì của Hà Kin, là của Hà Kin

Cái gì của bạn, là của bạn

Cái gì không phải của mình, có thể thưởng thức, nhưng đừng lấy trộm hay ăn cướp đem đi bán!

 

 

 

 

Facebook Comments